Tôi bước ra vườn sau.
Đầu tháng 12, khí trời mát lạnh, trong lành. Những tàn cây rung rinh trong ánh ban mai và trong làn gió sớm. Những đám cỏ dại chen lấn, xô nhau vào chân tường. Những đốm hoa trắng nhỏ xíu cũng tìm được những khoảng trống nhỏ nhoi để vươn lên... Cuối vườn, một bụi chuối nhỏ còn sót lại đang đung đưa những tàu lá mềm oặt, yếu ớt...
Tôi thả bước trên những lối nhỏ quen thuộc. Sau đám tang của Cố Âu-tinh, tôi cảm thấy mệt mỏi, không thể tập trung vào các bài học trên lớp cũng như những lời kinh trong Nhà nguyện. Không phải vì tôi đã làm việc quá sức hay vì thiếu ngủ. Một điều gì đó xảy ra trong tôi mà tôi chưa thể gọi tên hay định hình được. Nhớ lại những gì vừa trải qua, tôi tự hỏi phải chăng sự ra đi của Cố là nguyên nhân?
...Tới phiên trực trong phòng bệnh của Cố, biết Cố mệt nên tôi tranh thủ một khoảng thời gian ít ỏi để trò chuyện với Cố. Thấy Cố nằm yên thin thít, tôi hỏi Cố thấy trong người thế nào. Cố bảo: "Mệt lắm! Chết đi cho rồi! Con ạ!" Kéo chiếc ghế nhựa ghé lại sát hơn, tôi nhìn vào đôi mắt đã đục màu và trũng sâu của Cố: "Sao vậy Cố?" Yên lặng một lát, Cố nhắm nghiền mắt. Tôi ráng nghe và đoán những gì thoát ra từ cổ họng của Cố qua hơi thở nặng nhọc: "Nằm đây một chỗ, không làm chi được... Chỉ làm phiền anh em thôi! Chết sớm cho rồi chứ cứ nằm như vầy khổ tâm lắm!!!" Tôi hỏi: "Cố đi tu trong dòng được bao nhiêu năm rồi?" "Khoảng hơn sáu mươi năm gì đó. Lâu lắm rồi!" "Như vậy là Cố đã làm vườn nho cho Chúa cũng đã được mấy chục năm rồi nhỉ?" Cố ừ hử và khẽ gật đầu. "Hơn sáu mươi năm Cố làm việc cho Chúa rồi. Bây giờ Cố chịu khó nằm nghỉ ngơi, chờ ngày Chúa gọi tên để thưởng công nhé. Đừng nghĩ ngợi gì hết! Còn tụi con chỉ có ít thời gian bên Cố thôi, cũng không phiền hà gì đâu!" Cố không trả lời. Một lát sau, Cố bảo tôi đi ra ngoài cho Cố nghỉ ngơi...
Năm nay tuổi đã ngoài chín mươi nhưng trông Cố còn khỏe mạnh với dáng gầy và nhanh nhẹ. Cách nay chỉ hơn một tháng, Cố vẫn đi lại để làm vườn, để ngồi tòa giải tội, để đi đọc kinh và dùng bữa chung với cộng đoàn... Chỉ cần nghe: "Cố ơi, có người đến xin giải tội" là Cố bỏ hết mọi việc, không chần chừ nghĩ ngợi. Nhiều lần tôi thấy Cố vội vàng đi lên Nhà nguyện mỗi khi nghe chuông báo giờ kinh. Cố bám vào tay vịn, tuy chậm chạm nhưng đôi chân vững chắc lần từng bước lên cầu thang. Đôi khi tôi xuống cầu thang và dìu Cố lên. Đôi tay gầy gân guốc nắm chặt vào cánh tay tôi...
Bây giờ, Cố nằm đây, đôi tay buông xuôi, mắt ngước nhìn trần nhà sơn màu trắng toát. Hình như Cố đang đếm từng bước chân qua lại bên ngoài hành lang và chờ đợi một điều gì đó...
Khoảng mười giờ sáng, tôi trao Mình Thánh Chúa cho Cố. Cố nhận cách khó nhọc. Cố ho sặc sụa sau khi uống ngụm nước. Cơ thể khô gầy của Cố co giật từng cơn. Tôi hoảng quá, sợ Cố có chuyện gì. Nhưng sau đó, Cố lại nằm yên... Thỉnh thoảng, tôi lại ghé vào để quan sát. Thấy Cố mở mắt, tôi lại gần. Cố bảo: "Sáng nay mình nghĩ quẩn quá... Bây giờ không muốn chết nữa... Cứ nằm đây thôi. Khi nào Chúa gọi thì đi... Cầu nguyện cho Cố nghe con!" Tôi nắm lấy bàn tay với những ngón tay dài gân guốc của Cố. Nhìn dòng nước nhỏ rỉ ra từ hai khóe mắt của Cố, tôi nghĩ chắc là Cố buồn tủi lắm. Tôi tự hỏi mấy mươi năm phục vụ Hội Thánh và Tỉnh Dòng trong đời dâng hiến, có khi nào Cố nghĩ một ngày nào đó mình sẽ nằm một chỗ và chờ đợi sự quan tâm, chăm sóc của anh em?...
Sau một ngày dã ngoại ở Vũng Tàu, trước khi về phòng riêng, tôi ghé qua phòng y tế. Cố đang nằm nghỉ, miệng mở to, thở từng chập lớn tiếng, trên tay vẫn cắm ống kim tiêm truyền dịch...
Tiếng chuông báo tử vang lên khi tôi đang say giấc. Kim đồng hồ chỉ 11 giờ kém. Tiếng chuông thường mời gọi Cố lên Nhà nguyện nay vang lên từng chập tiễn Cố đi xa...
Chiếc quan tài đã đóng chặt nắp. Tôi vẫn thấy nụ cười móm mém đôn hậu đầy bao dung của Cố qua bức di ảnh đặt phía trước. Vậy là Cố đã ra đi. Nhẹ nhàng và thanh thảnh như những bước chân ra vườn vào mỗi buổi sớm mai! Tôi ngồi đối diện với chiếc quan tài. Lặng lẽ. Đây không phải là lần đầu tiên tôi khoác trên vai mình chiếc khăn tang màu trắng nhưng sao thấy hồn mình nặng trĩu. Có điều gì đó làm tôi day dứt, muốn khóc mà cứ phải dằn lòng... Phải chăng đó là cảm giác có lỗi khi chưa làm tròn bổn phận với Cố? Hay phải chăng trong những tiếng bước chân vô tình bước vội vàng ngoài hành lang mà Cố nghe được có tiếng bước chân mình?
Bụi chuối nhỏ còn sót lại cuối vườn vẫn đung đưa những tàu lá mềm oặt, yếu ớt. Nó đứng chơi vơi lạc lõng như chờ đợi đôi bàn tay với những ngón dài gân guốc quen thuộc đến vuốt ve và chăm sóc vào mỗi buổi sớm mai... Tôi nghe có tiếng con cu gáy nhẫn nại từ xa vọng đến như muốn nói: "Cúc cu..u... Đừng chờ đợi nữa, Chuối ơi! Cố đã đi rồi!!!"
Học viện, ngày 02 tháng 12 năm 2011
Pet.Thaihoangofm
- 15.01.2012 Món quà cuối năm
- 25.12.2011 Hôm nay Ngôi Hai Thiên Chúa lại sinh ra
- 30.09.2011 Bệnh tật
- 13.09.2011 Các nhà rao giảng trong thời đại chúng ta hiện nay
- 26.08.2011 Tuổi thọ
- 13.08.2011 Chúng ta tiếp xúc với người thân đã qua đời ra sao
- 20.06.2011 Gió

