Tỉnh dòng Phanxicô Việt Nam

Những người mang quà tặng Phúc Âm

Monday, May 21st

Last update06:02:34 AM GMT

Ở lại

Sau ngày 15 tháng 01, Học viện càng lúc càng thưa thớt bóng người. Suốt dọc các hành lang chỉ còn lại những chiếc lá nằm trơ trọi bất động, im lìm dưới nắng vàng chói chang làm cho tôi chợt nhớ đến mấy câu thơ trong bài thơ “Vội vàng” của thi sĩ Xuân Diệu:

         “Xuân đang tới, nghĩa là xuân đang qua,
          Xuân còn non, nghĩa là xuân sẽ già
          Mà xuân hết, nghĩa là tôi cũng mất
          Lòng tôi rộng, nhưng lượng trời cứ chật
          Không cho dài thời trẻ của nhân gian
          Nói làm chi rằng xuân vẫn tuần hoàn
          Nếu tuổi trẻ chẳng hai lần thắm lại…”

Quả thật, khi ngẫm nghĩ lời của bài thơ này trong không gian và thời gian vắng lặng, bỗng dưng trong lòng tôi cứ ngân vang một tình yêu đời, yêu người, yêu thiên nhiên tha thiết. Một cảm thức về thời gian, về mùa xuân, về tuổi trẻ khơi gợi trong tôi một khát vọng sống cao đẹp, đáng yêu và thôi thúc tôi lao mình về phía trước và quên đi chặng đường đã qua. Tôi cảm thấy thời gian và không gian mà chính Thiên Chúa đặt để trong vũ trụ này là để cho tôi tận hưởng và nghĩ suy về quá khứ, hiện tại và tương lai để nhận ra tình thương Chúa chan hòa mặt đất và ấp ủ tôi suốt cả cuộc đời. Do đó, tôi không ngớt lời ca tụng Chúa: “vì muôn ngàn đời Chúa vẫn trọn tình thương” (Tv 135). Đồng thời, tôi cũng nhận ra rằng thời gian không đứng đợi và màu thời gian luôn đổi thay nên tôi phải cố gắng chạy đua với thời gian làm những công việc cuối năm để mong nếm cảm được “mùi tết” như thi sĩ Đoàn Phú Tứ đã bộc lộ qua mấy câu thơ sau đây:

“Màu thời gian không xanh
Màu thời gian tím ngát
Hương thời gian không nồng
Hương thời gian thanh thanh”

Có thể nói đây là lần thứ hai lớp chúng tôi ở lại Học viện trong những ngày tết. Tuy nhiên, lần thứ nhất ở nhà tập xuống Học viện học triết thì có cả thảy 8 anh em, còn lần thứ hai này chỉ có vỏn vẹn 5 anh em. Chính vì thế, trong những ngày này, chúng tôi đang tất bật với công việc chung và công việc cá nhân để làm sao thực hiện được một số dự định đã hoạch định từ khi các anh Học viện nghỉ tết. Thực lòng mà nói khi nhìn thấy một khối lượng công việc phong phú và đa dạng như ở cộng đoàn Thủ Đức thì chúng tôi khó lòng mà chu toàn bổn phận một cách tốt nhất được. Tuy vậy, chúng tôi đã cố gắng hết sức trong mọi công việc: từ việc lau nhà bếp, hành lang tu viện mỗi buổi sáng, nấu ăn, trực nhà, đọc các giờ kinh, chăm sóc thầy Liên bệnh tật cho đến việc tưới cây cảnh, chăm sóc chó mèo, cá cảnh… Nhiều lúc công việc “đè” chúng tôi làm cho chúng tôi mệt “bở hơi tai” nhưng không dám than phiền với ai. Có điều sau một ngày vất vả, chúng tôi được bồi dưỡng giấc ngủ ngon nên sáng mai ngày chúng tôi tươi tỉnh trở lại và tiếp tục đảm nhận các công việc thường nhật. Giờ đây, chúng tôi không còn bận tâm lắm đến công việc nữa nhưng bận tâm đến việc bồi đắp tình huynh đệ cho nhau trong ba ngày tết và bảy ngày xuân. Chúng tôi chia nhau nghỉ ngơi một ngày trọn vẹn để bồi bổ tinh thần và thể xác. Hơn nữa, chúng tôi còn sẵn sàng gánh vác công việc cho nhau mỗi khi có anh nào đó muốn đi về thăm gia đình hay đi thăm ai đó. Quả thật, chính hành động cụ thể này đã xây đắp tình huynh đệ không những cho một tập thể nhỏ mà còn cho cộng đoàn nữa. Các Cha, các Thầy lớn tuổi cũng cảm nhận được tình huynh đệ chân thành, tình máu mủ thiêng liêng của một gia đình trong những ngày tết. Tất cả đều được thể hiện trong thánh lễ đầu năm và trong bữa cơm trưa ngày mồng 1 tết. Trong thánh lễ tân niên, cha Phó phụ trách đã đại diện các thành viên trong cộng đoàn chúc tuổi cha Phụ trách và xin Chúa tiếp tục nâng đỡ cha Phụ trách trong trách nhiệm phục vụ anh em như lòng Chúa mong ước mà Tỉnh dòng đã trao phó cho cha. Cha Phụ trách nói lời cám ơn anh em, đặc biệt với cha Phó phụ trách vì cha đã cộng tác rất nhiệt tình trong trách vụ phục vụ anh em tại cộng đoàn này. Sau đó, xuống nhà bếp ăn sáng, cha Phụ trách còn trao quà lì xì tận tay cho các thành viên trong cộng đoàn với những lời cầu chúc đầu năm  bình an và thiện hảo.

Nhờ thế, niềm vui bình an và thiện hảo tiếp tục lan tỏa đến những người xung quanh, đặc biệt đến các Hội đoàn giáo xứ Thánh Linh, giáo xứ Thánh Tâm và những người thân quen với cộng đoàn mà cha Phụ trách mang đến cho họ. Bước sang ngày mồng 2 tết, bầu khí cộng đoàn bình yên trở lại, người vào cũng thưa dần và người ở lại cũng vắng bóng vì có một số anh đi thăm người thân trong gia đình. Nhưng đến ngày mồng 3 và 4 tết thì các anh trở lại cộng đoàn và làm việc như thường lệ. Chúng tôi có chung một cảm giác về thời gian sao qua nhanh quá. Mới đây mà đã hết tết rồi. Thời gian vui vầy bên gia gia đình của các anh Học viện cũng sắp hết. Chắc hẳn lòng các anh còn nhiều luyến tiếc lắm. Nhưng thời gian có bao giờ ngừng lại đâu. Thời gian như đấng toàn năng vừa tạo sự hiệp nhất vừa có thể gây cách biệt. Điều này có thể nhận ra nơi những tâm hồn yêu cuộc sống đến cuồng nhiệt, vì đối với họ thời gian gom thổi nhựa sống thanh xuân để yêu thương hết mình, và sẻ chia tận tình, nhưng thời gian cũng báo trước mầm mống biệt ly như thi sĩ Nguyễn Tất Nhiên từng viết:

“Chỉ chừng một năm trôi
Là quên lời trăn trối
Chỉ chừng một năm thôi
Chỉ cần một năm qua
Là phai mờ hương cũ

Nếu lấy cột mốc một năm để nhắc nhớ về cái tết năm cũ, để ngồi đếm thời gian, để thấy lòng mình lắng xuống, hay thu lại trong một ý niệm bảo toàn nào đó, thì e rằng chưa cảm nếm được “màu tết”, vì thực ra có nhiều người có thể không mong tết, nhưng lại thường nhớ tết. Tết năm nay ngồi nhớ lại tết năm ngoái, tôi cảm thấy qua một năm là mình thêm một tuổi. Người trẻ thì lớn lên, mong mỏi tết còn người lớn thì già cỗi đi, không muốn tết. Điều này làm cho tôi nghĩ đến những người già nghèo khổ đến cộng đoàn xin quà tết với bộ mặt lo âu, tâm trạng u hoài chắc hẳn không bao giờ muốn tết và còn biết bao người khác cũng đồng một kiếp nghèo chẳng bao giờ mong tết. Đang suy nghĩ miên man như thế, bỗng dưng chuông điện thoại rung, tôi alô thì nghe được giọng nói từ bên kia vọng lại với những lời chúc Xuân như thế này, xin mạn phép gởi đến Đại Gia đình Phan Sinh nhân dịp Xuân đến:Hoa úa trong lòng ta…”

“Xin chúc quý Cha, quý Thầy và quý Xơ bước sang năm Rồng:

Ơn chúa ban như sông
Có sức khỏe như rồng
Tận hiến hết tấm lòng
Có trái tim mở rộng
Phục vụ chẳng quản công

Xin chúc Tại Thế và Giới Trẻ sang năm Rồng:

Tình yêu luôn thắm nồng
Cuộc sống hết long đong
Tăng được nhiều lương bổng
Ai ế vợ, ế chồng
Sẽ sớm có tin hồng
Em nào có tấm lòng
Thương anh G “phòng không”
Sẽ được Chúa trả công
Công việc luôn hạnh thông
Có tiền mua vàng ròng…

Phêrô Trần Ngọc Niên


Xem thêm:
Bài mới:
Bài cũ: