Tỉnh dòng Phanxicô Việt Nam

Những người mang quà tặng Phúc Âm

Monday, May 21st

Last update06:02:34 AM GMT

Kể về Bố

Có một cuộc ra đi mang dấu ấn
Đi, đi mãi, mãi không trở lại
Đấy là mối tình duyên nợ của Bố tôi
Sống thì nói cười tươi vui dí dỏm
Thời son trẻ xe đi lướt sóng chẳng ai bì
Sẵn sàng, nhanh gọn, kết thúc mau
Bố tôi tính nết hay thế đấy!
‘Nhìn lại đời mình” đã mấy lần lỡ hẹn!
E sợ rằng không còn dịp nào nữa
tăng tốc nhanh chân đến điểm đã hẹn hò
Không kịp mang chiếu gối thêm phiền hà,
Chẳng cần chi chăn ấm, tấm nệm êm
lặng lẽ, co ro, đi trong cô đơn giá lạnh
không vẫy tay tạm biệt bè bạn thân quen
và không tiếc nuối điều chi cả
vẫn tính hay đùa dai, chơi- thật - thật chơi ấy
Bố tôi và “ chị C ” vừa gặp mặt
Tình (Tau) nẩy nở, tay cầm tay bắt chéo
Mừng vui thay, Chị vội dắt Bố tôi về
trình diện Cha Nhân Lành đang ngong ngóng chờ mong
thưởng ban ân phúc trên thiên đàng vĩnh phúc.
.........
Đấy là câu chuyện tình của Bố tôi
Đậm duyên kiếp nghèo, hèn mọn đẹp tươi
thuỷ chung tiếng gọi dâng mình...
Xin kể lại đây cho con cái anh em cùng tưởng nhớ
Chuyện tình của Bố mình như thế đó!

duy hưng, ofs