Tỉnh dòng Phanxicô Việt Nam

Những người mang quà tặng Phúc Âm

Monday, May 21st

Last update06:02:34 AM GMT

Lũ và lũ trẻ!

lut_tre_dongdai_112010Đồng Dài, ngày 02/11/2010

Tháng mười âm lịch, miền trung quen với những cơn lụt theo mùa. Lụt về cũng là nỗi lo của những con người vốn quanh năm phải giáp mặt với biết bao khó khăn vất vả. Cuộc sống như xáo trộn hẳn lên. Nhà nhà lo xếp đặt lại mọi thứ thật an toàn khi có lũ lớn bất thường.

Chúng tôi cũng không ngoại lệ. Những ngày này, chúng tôi cũng đang hối hả chạy cho kịp con nước đang lên từng giờ. Ai nấy đều canh chung một nỗi lo “cầu sập”. Chiếc cầu vốn đã yếu khi bắt ngang con sông cái chảy qua vùng quê này. Vậy mà, trong cơn nước lũ dzữ dzội từ thượng ngồn đưa về, chiếc cầu trông thật đáng thương.

Bỏ qua mọi ưu tư lo toan của người lớn, lũ trẻ vẫn vui cười theo những niềm vui bình dị cùng với con nước đang lên. Một vài tay lưới, đôi ba que củi và một ít muối ớt thật cay được chuẩn bị trước…. vậy là con đường nhỏ đã xăm xắp nước trở nên đông vui khác ngày thường. Cả con đường chỉ còn một mảng nhỏ bê-toong con nước vừa ngấp nghé đã được lũ trẻ tận dụng nhóm ngay một bếp lửa sơ sài. Mưa lất phất bay, gió vẫn nhè nhẹ thổi. Cái cảm giác se lạnh làm con người ta thấy gần nhau hơn khi đứng gần bên đống lửa nghi ngút khói. Những mẻ lưới kéo lên, chiến lợi phẩm chia đều theo cơ cấu độ tuổi. Cá lớn và trung thì người lớn mang về chế biến hay đem đổi ít bạc lẻ, còn những chú cá con con lại là chiến phẩm của lũ trẻ tha hồ “biến tấu”. Sẵn củi và lửa, cá được nướng chớp nhoáng. Chẳng cần trọng tài thành quả chia đều cho những ai hiện diện. Muối ớt cay sè cùng với khói vì củi ướt,… làm cho cái hít hà của vị cay và hơi khói khiến người xem phải trầm trồ tắc lưỡi.

Đi một vòng nhìn bà con đang tranh thủ tối đa nguồn thu ít ỏi từ con nước trong khi còn có thể. Những con người lam lũ quanh năm, lũ trẻ con bình dị niềm vui thật quá giản đơn. Niềm vui không xa xôi nhưng ở ngay trong những khoảnh khắc tưởng hồ như niềm vui không bao giờ vắng bóng. Nó hiện diện ở đâu con người còn có thể nhận ra ngay trong những điều bình dị thôn quê. 

Andre Dũng Nguyễn ofm