Chúa nhật XXVIII TN vừa qua, tôi nghe thánh sử Lu-ca trình thuật việc Chúa Giê-su chữa lành cho “Mười người mắc bệnh phong hủi”, nhưng chỉ có một người dân ngoại quay lại cám ơn Chúa Giê-su (x. Lc 17,11-19). Sau khi nghe đoạn Lời Chúa đó, hình ảnh người phong hủi cứ lởn vởn trong đầu làm cho tôi suy nghĩ hoài đến những bệnh nhân ở Trung Tâm Tâm Thần Tam Hà - Thủ Đức mà các Anh Học viện đã từng chăm sóc trong suốt mấy năm qua, vào mỗi buổi sáng Chúa nhật.
Trước hết, tôi thấy những người phong hủi được Chúa Giê-su chữa lành chẳng có tên tuổi gì hết. Họ là những con người vô danh tiểu tốt, sống lang thang đây đó. Họ không được đến gần giao tiếp với bất cứ ai trong làng xóm của họ. Họ bị đuổi ra khỏi làng và chẳng được ai quan tâm chăm sóc. Chính vì thế, khi nghe tin Chúa Giê-su có quyền năng chữa lành mọi thứ bệnh tật đi ngang qua, thì họ lập tức đón gặp Ngài; nhưng khi đến rồi, thì họ không dám đến gần mà phải đứng ở đàng xa và kêu lớn tiếng: “Lạy Thầy Giê-su, xin dủ lòng thương xót chúng tôi!” (x. Lc 17,13). Thấy họ kêu xin lớn tiếng như thế, Chúa Giê-su lập tức nói với họ: “Hãy đi trình diện với tư tế”. Đang khi đi, thì họ được sạch. Chi tiết này, tôi nghĩ thánh Lu-ca muốn nói rằng ai tin và làm theo lời Chúa Giê-su dạy, thì tức khắc được nhận lãnh ơn chữa lành như mười người phong hủi này. Bởi thế, tôi lại có cơ hội để lượng giá lòng tin của tôi, vì tôi vừa mang danh Ki-tô hữu vừa mang danh tu sĩ. Chắc hẳn đức tin của tôi phải mạnh mẽ, được diễn tả qua cách sống và cách thức phục vụ tha nhân trong xã hội trần thế này. Bằng không, họ sẽ không nhận ra Chúa Giê-su xuyên qua các hành vi và lời nói của tôi làm cho họ.
Tiếp đến, tôi nghĩ Lời Chúa hôm nay thật sự soi sáng cho các anh em chúng tôi trong Học viện, để chúng tôi có thể bắt đầu một năm công tác xã hội với việc ưu tiên chọn lựa phục vụ những người nghèo, những người bệnh tật bất hạnh hiện đang sinh sống trong địa bàn Thành phố này. Riêng bản thân, tôi rất cám ơn Trung Tâm Tâm Thần Tam Hà - Thủ Đức đã cho tôi có cơ hội đến với những bệnh nhân tâm thần, để chăm sóc cho họ về mặt thể xác, và “một chút” về mặt tinh thần. Bởi lẽ, đối với tôi hôm nay, người phong hủi tuy không còn nhiều như xưa nữa, vì đã có thuốc trị liệu rồi. Nhưng thực ra xã hội ngày nay đang phát triển những loại bệnh “phong hủi mới” khiến cho nhiều người rất lo ngại: đó là bệnh HIV/Aids, bệnh tâm thần… Chính vì thế, mỗi lần đến chăm sóc cho họ là mỗi lần tôi ý thức rằng họ là những hình ảnh của Chúa, và được Chúa yêu thương, chăm sóc, giữ gìn. Mỗi lần trông thấy những bệnh nhân bị xúc phạm, bị đánh đập, bị lỡ loét, bị đói khát… là tôi cảm thấy đau đáu trong lòng. Và tôi nghĩ chắc Chúa còn đau lòng hơn tôi gấp vạn lần. Tôi gắng sức phục vụ họ trong khả năng cho phép, vì tôi biết những việc tôi làm cho họ cũng chính là tôi làm cho Chúa vậy (x. Mt 25,31-46).
Tôi không nghĩ đến chuyện họ cám ơn tôi như người phong hủi ngoại đạo đã cám ơn Chúa sau khi được lành sạch. Ấy vậy mà trong thực tế, tôi đã nhận được rất nhiều lời cám ơn sau mỗi lần tắm rửa, cắt móng tay, móng chân, hớt tóc, xức thuốc cho họ. Mỗi lần nghe họ nói cám ơn là mỗi lần tôi lại phải nói lời cám ơn với họ, vì tôi nghĩ nhờ họ mà tôi mới có cơ hội phục vụ Chúa và thể hiện tình yêu thương của mình đối với tha nhân đúng như bản chất của đời sống thánh hiến.
Cuối cùng, tôi thấy những bệnh nhân tâm thần đã dạy tôi cách sống phục vụ anh chị em cùng số phận với mình. Quả thật, khi tôi đến chăm sóc cho họ, tôi thấy có nhiều bệnh nhân còn tỉnh táo, khỏe mạnh một chút thì lo ẵm các bệnh nhân mất trí hoặc bại liệt ra cho tôi tắm rửa hoặc cắt tóc sạch sẽ. Rồi, họ còn đứng đó chờ hoặc phụ giúp tôi giữ người đó ngồi yên để tôi chăm sóc. Hơn nữa, tôi còn chứng kiến những người bệnh nhẹ làm vệ sinh và đút cơm, cháo, nước cho những người bệnh nặng trong một thời gian dài. Mỗi lần thấy họ chăm sóc cho nhau như vậy, tôi cảm thấy hổ thẹn trong lòng, và tự nhủ có bao giờ mình đối xử với anh em đồng chí hướng với mình như vậy chưa? Nếu chưa làm được như vậy, thì bây giờ tôi phải làm gì? Và tôi chợt nhớ đến một đoạn Luật không sắc chỉ của thánh Phan-xi-cô nói rằng: “Nếu một anh em ngã bệnh, bất kỳ ở đâu, thì những anh em khác đừng rời người ấy khi chưa chỉ định một người hay nhiều hơn nữa, nếu cần, để săn sóc bệnh nhân, như “chính mình muốn được săn sóc” (x. Mt 7,1a). Nhưng trong trường hợp tối khẩn, anh em có thể giao bệnh nhân lại cho một người khác săn sóc” (x. Lksc, chương 10).
Phê-rô Trần Ngọc Niên
- 13.11.2010 Lời người ra đi
- 12.11.2010 Thầy khôn, trò giỏi
- 12.11.2010 Lời sau cùng với cha Trợ úy
- 05.11.2010 Lũ và lũ trẻ!
- 15.10.2010 Căn phòng của Cha
- 11.10.2010 Nhật ký đi làng!
- 16.09.2010 Dòng sông thơ ấu
- 15.07.2010 Biện phân và Thập giá
- 18.06.2010 Cảm nghiệm về thánh giá Đamianô
- 15.06.2010 Lịch sử và ân sủng

