Tỉnh dòng Phanxicô Việt Nam

Những người mang quà tặng Phúc Âm

Monday, May 21st

Last update06:02:34 AM GMT

Cảm nghiệm về thánh giá Đamianô

tinhtam_tinhdong_31052010_010Hai đợt tĩnh tâm năm đã trôi qua trong bình an và tốt đẹp. Năm nay, Tỉnh Dòng tiếp tục đào sâu Linh Đạo Phan Sinh xuyên qua một cái nhìn hiện sinh hơn, mang tính lịch sử. Con xin chân thành cám ơn cha Phi Khanh Vương Đình Khởi đã bỏ nhiều công sức nghiên cứu và tổng hợp lịch sử Hội Dòng, Tỉnh Dòng và cuộc đời của các Anh Phan Sinh đã âm thầm gieo hạt giống Phan Sinh trên quê hương Việt Nam thân yêu, để chia sẻ cho con nói riêng và các anh trong Tỉnh Dòng nói chung trong dịp tĩnh tâm năm nay. Nhờ đó, bản thân con cũng rút ra được nhiều bài học sâu sắc và quý giá. Bây giờ, con xin chia sẻ một vài cảm nghiệm riêng tư trong tuần tĩnh tâm vừa qua.

Bước vào ngày tĩnh tâm đầu tiên, con được nghe cha Phi Khanh giải thích rất chi tiết về Tượng thánh giá Đa-mi-a-nô. Thú thật từ khi vào Dòng tới giờ, con chưa nghe ai giải thích rõ ràng như thế. Nhưng xem ra con vẫn còn có phúc hơn cha Phi Khanh, vì như cha bộc bạch rằng: đã ở năm mươi năm trong Dòng và được đi du học đây đó mà chưa từng nghe ai giải thích đầy đủ ý nghĩa về Tượng thánh giá Đa-mi-a-nô này, so với con chỉ mới vào Dòng được bảy năm. Và theo cha nhận xét, đây là một thiếu sót trong nền huấn luyện của Dòng. Do đó, cha lợi dụng cơ hội thuận tiện này để trình bày cho anh em hiểu về Tượng thánh giá Đa-mi-a-nô, để anh em yêu mến thánh giá Đa-mi-a-nô hơn. Là con cái Cha Thánh Phan-xi-cô, anh em cũng được mời gọi chiêm ngưỡng thánh giá Đa-mi-a-nô để lắng nghe tiếng Chúa nói và bắt đầu lại từ đầu.

Và sau khi được nghe những điều cha Phi Khanh chia sẻ, con thật sự biết ơn tác giả đan sĩ Chính thống giáo gốc Si-ri-a sống tại Um-ri-a, miền Trung nuớc Ý này. Tác giả quả thật là một vị đan sĩ tài hoa và đạo đức, đã khai thác ý nghĩa của màu sắc và các biểu tượng mà vẽ lên bức Tượng thánh, diễn đạt một nền thần học phong phú về mầu nhiệm đức tin và dẫn người ta vào cầu nguyện và chiêm ngưỡng bằng trái tim. Do đó, con quyết tâm lên nhà nguyện có Tượng thánh giá Đa-mi-a-nô để cầu nguyện, đồng thời chiêm ngưỡng cho kỹ Tượng thánh giá này. Lâu nay theo cách hiểu của con, Tượng thánh giá này ít gợi lên hình ảnh Chúa Ki-tô đau khổ, mà là gợi lên nhiều hơn hình ảnh Chúa Ki-tô Phục sinh và Thăng thiên, cho nên con không thích lắm.

Nhưng khi chiêm ngưỡng Tượng thánh giá Đa-mi-a-nô, con mới thấy có nhiều biểu tượng thật thú vị. Đặc biệt, biểu tượng đôi mắt Chúa Giê-su mở to. Con tự hỏi Chúa: “Chúa mở mắt to để nhìn ai vậy?”. Có phải Chúa đang nhìn con như khi xưa Chúa đã nhìn Phê-rô tại dinh Phi-la-tô khiến ông phải khóc lóc thảm thiết hay không?”. Và con nghĩ tiếp nếu Chúa nhìn Phê-rô mà Phê-rô không nhìn Chúa, thì cũng chẳng bao giờ gặp. Và nếu Phê-rô cứ lẫn trốn, sao Chúa nhìn thấy được? Do đó, con thưa với Chúa rằng: “Con rất cần được Chúa nhìn, nhắc nhở và thánh hóa. Bởi vì hôm nay trong đời sống của con, con cũng đã nghe được nhiều “tiếng gà gáy”. Những “tiếng gà gáy” mà con đang nghe bây giờ là sự toan tính theo ý riêng mình, là tài hùng biện, sắc đẹp, sự nghiệp, tài tổ chức… Chúng giống như những âm thanh lạc điệu, không giúp cho con thức tỉnh để nhìn lại mình.

Hôm nay, con muốn thưa với Chúa rằng: Chúa luôn nhìn thấy con và con không thể nào giấu diếm các tội con đã phạm. Quá khứ, hiện tại và tương lai của con luôn bị phơi bày ra trước mắt Chúa. Thú thật với Chúa là con đang khao khát và đi tìm một niềm hạnh phúc khác ngoài Chúa. Và nhiều lúc không được thỏa mãn, con lại nổi loạn muốn thoát khỏi chính mình. Chính vì thế, con đã thất bại đau thương. Con phải thốt lên như thánh Phao-lô và thánh Phan-xi-cô rằng: “Con là người khốn nạn!”. Và trong thanh vắng con đã kêu kêu: “Ai giải thoát con khỏi xác chết này?”. Các nhà tâm lý, các nhà bảo hiểm, các nơi giải trí, hoặc nhan sắc, tài năng, các bạn hữu… ư? Con bỗng nhớ lại kinh nghiệm của thánh Phao-lô, khi thánh nhân kêu lên rằng: “Thật vậy, muốn sự thiện thì tôi có thể muốn, nhưng làm thì không. Sự thiện tôi muốn thì tôi không làm, nhưng sự ác tôi không muốn, tôi lại cứ làm” (Rm 7, 18).

Trong những ngày tĩnh tâm này, con cố gắng lắng nghe tiếng Chúa nói trong nội tâm qua các biến cố lịch sử cuộc đời. Và trong khi suy gẫm nhiều như vậy, con nghe lại được lời Chúa Cha nói trong lúc Con Chúa biến hình trên núi Ta-bo: “Các ngươi hãy vâng nghe lời Người”. Hôm nay, tiếng nói “Các ngươi hãy vâng nghe lời Người” vẫn vang lên và mời gọi con đi vào con đường hẹp, con đường thập giá, con đường của sự từ bỏ, tha thứ và yêu thương… Chính tiếng nói này khiến con sợ hãi và không muốn vâng nghe lời Người.

Con lại nghĩ Chúa không chấp nhận cho môn đệ làm ba lều, rồi ở lại trên núi. Chúa muốn các ông phải trở về cõi trần và phải từ bỏ cõi tiên. Con nghĩ cuộc biến hình trong đời sống thường nhật mới thật sự là biến hình. Trong đời sống, con biến hình hàng ngày, có khi hàng giờ; biến hình trước anh em; biến hình trong nhà thờ, ngoài đường phố; biến hình trong đối thoại, trong tha thứ, yêu thương…

Có vô vàn cách biến hình; nhưng sự biến hình nào thì bao giờ cũng để lại hai dấu vết: một là vết thương đau, hai là vết hạnh phúc. Nếu con không tự biến đổi mình trở nên tích cực trước cái nhìn của người khác, hoặc nếu con không tự biến đổi để có cái nhìn tích cực về người khác, thì thật là bi đát cho con. Con cần đến ơn sủng của Chúa biết bao! Không có ơn Chúa giúp, con chỉ thích vọng ngoại và chỉ muốn thay đổi bên ngoài, con cứ muốn ăn ngon mặc đẹp, muốn được tiếng tăm … và ngày qua ngày những thứ đó không làm cho con thỏa mãn. Cuối cùng, con phải kêu lên: Ôi! Lạy Chúa, con cần Chúa nhìn con biết bao! Con tạ ơn Chúa vì nhờ Người, mà con vẫn ở lại nơi đây và tiếp tụ sống ơn gọi Chúa đã trao tặng cho con!

Phêrô Trần Ngọc Niên