Bài thơ được Liên Hiệp Quốc chọn là bài thơ hay nhất của năm 2006 do một Chú Bé Phi Châu sáng tác. Văn phòng Thư Ký Phúc Âm hoá phỏng dịch, kèm theo bài suy niệm ngắn.
|
When I born, I black When I grow up, I black When I go in Sun, I black When I scared, I black When I sick, I black And when I die, I still black
|
Sinh ra, tôi đã đen Lớn lên, tôi cũng đen Ra nắng, tôi đen lánh Buồn khổ, tôi đen ngòm Ốm đau, tôi đen đủi Chết rồi, vẫn đen thui |
|
And you white fellow When you born, you pink When you grow up, you white When you go in sun, you red When you cold, you blue When you scared, you yellow When you sick, you green And when you die, you grey And you calling me colored?? |
Anh bạn da trắng ơi Sinh ra, anh hồng hào Lớn lên, anh trắng trẻo Ra nắng, đỏ như tôm Trở lạnh, xanh như trời Buốn khổ, vàng như nghệ Ốm đau, xanh nhợt như lá chè Chết rồi, nước da anh xám xịt Thế mà:"Người da màu", anh gọi tôi?? |
Tiếng Anh của chú Bé Phi châu vụng về như tiếng Anh của bồi bếp, nhưng lại biểu hiện một khả năng tư duy khác thường. Cách lý luận của chú bé dí dỏm và thuyết phục đáo để! Chú bé biết rõ, và mọi người đều biết rõ thân phận của chú: từ khi sinh ra cho đến khi chết, chỉ một màu đen. Còn anh bạn da trắng kia, trong suốt cuộc đời mình, đã mang vào thân biết bao nhiêu sắc màu: từ hồng đến trắng; từ trắng đến đỏ như tôm luộc; từ đỏ như tôm luộc đến xanh như da trời; từ xanh da trời đến màu vàng nghệ; từ vàng như nghệ đến xanh nhợt như lá chè; rồi từ màu xanh nhợt nhạt do bệnh tật đến màu xám xịt của xác chết! Với gam màu đa dạng như thế, đáng lý ra anh ta phải được gọi là "người da màu" theo nghĩa "người đa màu" chứ! Thế mà anh ta dám gọi chú Bé Phi châu chỉ mang một màu đen đơn thuần, là "người da màu" theo nghĩa "đa màu" đấy! Thật nghịch lý và phi lý hết chỗ nói!
Này chú Bé Phi châu thông minh, dễ thương ơi, em có biết Kinh Thánh nói gì trong sách "Diễm ca" không? -- "Em đen, nhưng em đẹp" (x. Dc 1,5). Kinh Thánh đã chọn cô gái Xu-na-mi Phi châu da đen làm Hoa Khôi của mọi thời, và đã dệt nên câu chuyện tình đẹp nhất quanh nàng trong mọi nền văn học thế giới tự cổ chí kim đấy. Con gái châu Phi nhà em "đen mà đẹp", thì con trai châu Phi đen cũng đẹp theo. Em có thể tự hào và hạnh phúc với màu da của em lắm đấy.
Vả lại, cái đẹp đích thực đâu có hệ tại màu da hay chiều cao của sống mũi! Cái đẹp đích thực nằm sâu trong trái tim. Mà trái tim của người da đen, da trắng hay da vàng đều mang hình thù giống nhau - hình trái tim ấy mà! -- và chứa đựng giòng máu nồng, đỏ thắm, với khả năng yêu thương. Yêu nhiều thì hạnh phúc nhiều, em a, như cái Anh Bồ Câu ở Báo Tuổi Trẻ thường nói. Nhưng phải yêu một cách thánh thiện cơ! Em có biết thế nào là yêu thánh thiện không? - Là yêu mọi người như Chúa Giêsu yêu thương chúng mình vậy (x. Ga 15,12). Cầu chúc em sông đẹp và chết đẹp, nghĩa là sống và chết trong tình yêu và cho tình yêu, như Chúa Giêsu và với Chúa Giêsu.
- 06.02.2010 Tự tình cuối năm
- 26.01.2010 Tuổi thọ
- 06.01.2010 Thư gởi một người thân
- 05.01.2010 Một người vô tín ngưỡng bênh vực tôn giáo
- 02.12.2009 Một chỗ cho Giêsu?
- 17.10.2009 Tinh thần Átxidi
- 16.10.2009 Liên hệ giữa Trinh Nữ Maria và chức vụ linh mục
- 10.10.2009 A/H1N1 - Bà chị đỏng đảnh
- 11.09.2009 Vài thách đố đối với linh mục trẻ
- 20.08.2009 Ngại dấn thân

