| Mục lục |
|---|
| Quan niệm của Phanxicô về quyền bính |
| Một cơ cấu mới mẻ |
| Một lối nói mởi mẻ |
| Một tinh thần mới mẻ |
| Xem tất cả |
Từ buổi đầu, Phanxicô đã có một ý thức rõ rệt về tính chất mới mẻ của cộng đoàn mà ngài gầy dựng nên. Tuy cộng đoàn của mình là một Hội Dòng: có một bản Luật do Giáo Hội chấp nhận (từ năm 1209), và cũng mang danh hiệu là Hội Dòng (Ordo, religio) như các Hội Dòng khác, nhưng Phanxicô cảm thấy mình phải đáp lại một lời mời gọi trực tiếp của Chúa, chứ không phải theo một qui chế cổ truyền.
Các Hội Dòng khác thường được đặt tên theo mầu áo: các đan sĩ áo đen (Benedictin), các đan sĩ áo trắng (Cistercien), hoặc theo địa điểm phát xuất: Cluny, Grande Chartreuse, Citeau, Prémontré.
Phanxicô muốn cho anh em mình mang một cái tên nói lên được cả một chương trình sống : Dòng "Anh em Hèn Mọn" (1 Cel 38; 2 Cel 148). Đến cả chữ Hội Dòng (Ordo, Religio), Phanxicô cũng ít dùng; ngài thích gọi là một "cộng đoàn anh em" (Fraternitas, 10 lần trong Di cảo), và chữ ‘anh em' đây được hiểu theo nghĩa tiên khởi của nó, nghĩa là những người do một Cha chung sinh ra. Những ví dụ này cho ta thấy Phanxicô có một dự phóng mới mẻ về đời tu. Vì thế ta sẽ không ngạc nhiên khi thấy ngài có một quan niệm độc đáo về những người có trách nhiệm, về thái độ và vai trò của các anh em này trong đời sống của cộng đoàn.












