Tỉnh dòng Phanxicô Việt Nam

Những người mang quà tặng Phúc Âm

Saturday, May 19th

Last update06:51:19 AM GMT

Nhận biết tình yêu của Thiên Chúa và đáp trả

Lễ khấn trọng thể 23-9-2010 tại Học viện Thủ Đức - Hs 6,3-6; Pl 4,4-9; Ga 3,16-21 

Một cách đồng hành với anh em trong thời gian vừa qua, là hình dung ra từng anh em và nhớ lại đôi tâm tình đã chia sẻ với nhau trong những ngày tĩnh tâm. Thế là xuất hiện những đoạn Lời Chúa với những thao thức mà bây giờ xin chia sẻ với anh em.

Anh em vừa nghe Thiên Chúa tâm sự: “Ta muốn tình yêu chứ không cần hy lễ, thích được các ngươi nhận biết hơn là được của lễ toàn thiêu” (Hs 6,6). Giọng của Thiên Chúa tha thiết quá! Dù “tình yêu” của chúng ta “khác nào mây buổi sáng, mau tan tựa sương mai” (Hs 6,4), Thiên Chúa vẫn quý hơn bất cứ lễ vật nào.

Nguyện ước ấy của Đấng Tạo Thành không đáng là một định hướng cho cuộc đời chúng ta sao? Thế thì “ăn chay mỗi tuần hai lần, dâng cho Chúa một phần mười thu nhập” (Lc 18,12) vẫn có thể không phải là “biết” Chúa. Đọc thuộc lòng các bài giáo lý cũng chưa hẳn đã là “biết” Chúa. Hầu hết các sinh viên Mỹ vào Đại Học năm nay nghĩ rằng Beethoven là tên của một con chó! [1]Anh em chắc chắn sẽ nói chính xác Thiên Chúa có Ba Ngôi, Ngôi Cha…. Nhưng vẫn là chưa “biết” Thiên Chúa, nếu không ý thức rằng Người yêu ta đến độ nào và nhất là khi không ra sức “đáp trả” tình yêu đang làm cho ta sống. Bởi vì theo Kinh Thánh, “biết” không phải là một vài ghi nhận bằng trí tuệ. “Biết” là một dấn thân của cả con người. “Biết” là “yêu”.

Thiên Chúa đã ban cho chúng ta “Người Con Một” (x. Ga 3,16). Thiên Chúa chỉ có một Người Con, nên “ban Con Một” có nghĩa là ban chính lòng dạ, ruột thịt của mình, làm quà tặng, làm “hồng ân cứu độ” cho loài người. Thế rồi, Đức Giêsu yêu Chúa Cha đến nỗi sẵn sàng hiến trọn cuộc đời làm quà tặng dâng về Thiên Chúa: “Chúa đã không ưa hy lễ và hiến tế, … Chúa chẳng thích lễ toàn thiêu và lễ xá tội. Bấy giờ con mới thưa: Lạy Thiên Chúa, này con đây, con đến để thực thi ý Ngài” (Dt 10,5-7).

Cứ suy ngẫm liên tục chỉ một đề tài này mà thôi, hẳn đời chúng ta sẽ đi đúng hướng và chúng ta tận dụng được hết tiềm năng mà dấn thân. Thánh Phaolô nhắc chúng ta: “Bạn có gì mà bạn đã không nhận lãnh? Nếu đã nhận lãnh, tại sao lại vênh vang như thể đã không nhận lãnh?” (1 Cr 4,7). Chúng ta cứ ngẫm nghĩ: Do đâu mà mình có cuộc sống này? Do đâu mà ta được gọi là con Thiên Chúa? Do đâu mà ta được sống trong một vũ trụ hài hòa?... Thiên Chúa yêu thương đang ở đây. Thiên Chúa yêu thương đang bao trùm đời sống chúng ta. Khi khám phá ra như thế, thánh Âu-tinh đã than thở: “Lạy Chúa, con đã yêu Ngài, con đã yêu Ngài quá muộn”. Tại sao lại chạy khắp nơi đi tìm hạnh phúc, trong khi hạnh phúc đã đang ở ngay đây với mình?

Vậy hãy “vui luôn; hãy sống hiền hòa rộng rãi” (Pl 4,5). Có cảm nhận được rằng mình được Thiên Chúa yêu thương, thì mới sống được tình yêu và làm chứng được về tình yêu. Đã có và vẫn tiếp tục có mọi sự dù không có một chút công trạng gì, bổn phận duy nhất của ta là tận dụng mọi sự để làm theo ý muốn của Thiên Chúa, như một sự “đáp trả”. Đặt ý muốn của Thiên Chúa trên hết mọi sự là một chọn lựa thánh Phanxicô đã để lại cho chúng ta như một món quà. Bao giờ ngài cũng quan tâm đến “ơn Chúa soi sáng” (L 2,7; 12,1), “ý Thiên Chúa” (L 2,10), “vì danh Chúa” (L 8,4), “vì Thiên Chúa” (L 10,2). Chúng ta quá bận tâm với ý kiến của người khác. Chúng ta quá bận tâm với các cách thức làm việc có sẵn. Khi đó, ý muốn của Thiên Chúa là một bộ luật tránh cho ta khỏi phải dấn thân vào những gì ta không muốn, và thế là những người không được yêu vẫn tiếp tục không được yêu, chúng ta thì yên tâm và yên thân. Đấy không phải là con đường cha thánh Phanxicô đã theo. Kinh nghiệm của ngài cho thấy là không thể có việc bước theo ý muốn của Thiên Chúa, mà lại không có đau khổ. Chỉ khi đang bì bõm lội đi trong hành trình trần thế, một lúc nào đấy, đột nhiên, chúng ta cảm thấy xao xuyến vì ân huệ cao vời là tình yêu Thiên Chúa, lòng kinh ngạc bồi hồi, hạnh phúc tuyệt vời, chúng ta bị choáng ngợp! Khi đó mới bắt đầu một hành trình không ngơi nghỉ ra đi phục vụ tình yêu, dù có liên tục bị xáo trôn, nhưng vẫn an nhiên thư thái.

Khấn trọn đời là luôn chọn ý muốn và thi hành ý muốn của Thiên Chúa như một dấn thân say mê cho tình yêu, đi vào một sự trao đổi tình yêu luôn luôn tuyệt đối, vô điều kiện. Cách thức Phanxicô đáp trả lại sức xâm lăng vũ bão của Tình Yêu vào đời sống ngài là dấn thân hết mình, đôi khi diễn tả ra bằng những hành vi lạ lùng, không phải để khẳng định mình, càng không phải để tìm lời khen. Một con người đầy ắp tình yêu Thiên Chúa và sống cuộc đời mình như một “đáp trả” liên tục thì ở trong tình trạng “thuần khiết, trong sạch, rỗng không, an bình, ngưng nghỉ, vô vị kỷ, bất tận, bất hoại, kiên định, bất diệt” (Upanishad). Anh em thử nghĩ xem: bỏ ra bao nhiêu năm tu trì cho đến khi khấn hứa, chịu chức linh mục, rồi tiếp tục sống cho đến chết, mà cũng chỉ chấp nhận ở trong vòng xoay tìm danh vọng của cuộc đời: thế thì có cần làm tu sĩ để mà chỉ sống những điều mà mọi người không cần như anh em cũng sống được không? Anh đang nói gì cho người khác bằng nếp sống này? Anh phải sống định mệnh mà anh đã xác định rõ ràng trong lời khấn trọng thể hôm nay. Kinh cổ Bhagavad Gita của Ấn-độ nói: “Sống định mệnh của mình một cách không hoàn hảo, thì tốt hơn là mô phỏng đời của người khác một cách hoàn hảo”. Tôi thích nửa câu đầu, “phải sống định mệnh của mình”, nhưng tôi không thích những ý sau. “một cách không hoàn hảo, thì tốt hơn là mô phỏng đời của người khác một cách hoàn hảo”. Chúng ta phải sống định mệnh của mình, mong rằng mỗi ngày hoàn hảo ở hết mức của ngày đó, vì mỗi ngày mô phỏng đời mình theo Đức Giêsu Kitô một cách hoàn hảo, mô phỏng hết sức ngày hôm ấy.

Bây giờ, cầu chúc gì cho anh em gì đây?

Người Ý nói: “Chúng tôi có thể thay vợ. Chúng tôi có thể đổi việc, đổi quốc tịch và thậm chí đổi tôn giáo của mình, nhưng chúng tôi không bao giờ có thể đổi đội bóng của mình”. Vậy cầu chúc cho anh em ít ra có sự đam mê như thế: sống chết với “đội tuyển”. Không phải ở trên khán đài mà hò hét. Nhưng xuống sân. Chạy. Và chơi hết mình! Chơi đến cùng!

Và xin cộng đoàn cầu nguyện cho anh em. 



[1] Lê Tự Hỷ, “Beethoven là Một Con Chó!”, KTNN 722 (2009) 64tt.