Giảng lễ khấn lần đầu tại Du Sinh, ngày 4-9-2010
(Is 44,1-5; 1 Cr 1,22-31; Mc 10,24b-30)
Trong đời, đôi khi có những chuyện người ta cho là “điên”, là “khùng”, nhưng lại đánh thức một điều quan trọng nào đó đang bị quên lãng.
Đang đi trên phố, bỗng nhiên tiếng nhạc rộn rã vang lên. Hai bạn trẻ nắm tay nhau nhảy, ngay sau đó hàng chục bạn khác cùng hòa mình theo điệu nhạc sôi động. Bản nhạc kết thúc, đám đông lại tan ra như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Đó là Flash Mob, một cuộc huy động chớp nhoáng, cuộc tụ tập của một đám đông nhảy với nhau, sau đó lại tan ra. Điên! Nhưng cái điên đưa lại cho đời một chút hương vị của sự nhưng-không, đưa đến một niềm vui bất ngờ cho xã hội.
Phanxicô con nhà giàu tại Assisi, thấy con đường công danh đang mở ra đầy hứa hẹn, bỗng nhiên bỏ nhà đi theo “các cha cố”, đi xin bố thí để có của ăn và của sửa chữa mấy ngôi nhà thờ hoang phế. Rồi đi khắp nơi rao giảng. Điên thật! Nhưng nhờ thế, Tin Mừng được nhớ lại, và Hội Thánh, được tượng trưng bằng Đền thờ Latêranô, lại được củng cố.
Tại Rôma, tôi đã gặp những cha mẹ hết sức vui mừng khi cậu con rời nhà dòng về nhà: nó hết điên rồi! Nhưng hôm nay vẫn đang có nhiều cha mẹ muốn con cái đi vào con đường tu trì, đó là con đường của những người điên. Con đường này, chính Con Thiên Chúa đã tạo ra, khi Người xuống thế làm người, để là một người say mê Chúa Cha và là Thiên Chúa say mê con người. Đức Giêsu sống một kiểu mà người ta cho là đã mất trí. Sống cho đến chết trên thập giá! Nhưng nhờ vậy, con đường sống của thế giới lại được mở ra. Rõ ràng “cái điên của Thiên Chúa còn hơn cái khôn ngoan của loài người” nhiều (1 Cr 1,25). Tất cả chúng ta là các tín hữu, chúng ta đều đang đi theo con đường điên rồ của Đức Giêsu. Do đó, không lạ gì khi người đời chịu không nổi chúng ta. Nếu chúng ta muốn cho người đời chấp nhận chúng ta, chúng ta chỉ việc bỏ con đường điên rồ là đời sống Kitô hữu này. Nhưng lúc đó chúng ta phải biết rằng chúng ta đang chọn sự điên rồ của Thiên Chúa hay sự khôn ngoan của thế gian. Khi bắt đầu cuộc đời theo Đức Kitô, thánh Phanxicô đi khắp nơi, cầm một cái chuông, vừa rung vừa kêu gọi: Xin mời anh chị em đến nghe chuyện điên mới!
Anh em đi theo Đức Kitô, ý thức rằng Thiên Chúa là “Đấng tạo thành” anh em, là Đấng “tuyển chọn” anh em, anh em muốn hoàn toàn “thuộc về” Người (Is 44,1-2.5). Để làm nổi rõ các điều này, anh em đi vào con đường của Đức Giêsu, bắt chước cái điên của Đức Giêsu. Vậy đi tu chẳng phải để lo cho sự an vui của riêng mình. Anh em đi tu cũng không phải để tôn vinh gia đình dòng họ anh em, dù gia đình cũng hãnh diện vì con em mình khấn hứa trong dòng. Ngày nào thế gian không chấp nhận đời sống tu trì nữa, chúng ta sẽ thấy niềm hãnh diện ấy chỉ là bèo bọt. Anh em dấn thân vào đời tu, vẫn thấy mình không hơn ai. Nếu cứ so mình với những người bạn đã rời nhà dòng, có lẽ anh em thấy mình thua kém họ về trí thức, về giao tế, về sức khỏe... Anh em ở lại, sống một cuộc sống rất “điên”, để cho anh chị em tín hữu thấy rằng con đường điên rồ này rất có giá trị, bởi vì chúng ta đi theo sự điên rồ của Thiên Chúa. Đi tu là để chỉ cho mọi người thấy đâu là nguồn mạch của đời người, tất cả chúng ta đang tiến về đâu, tất cả chúng ta phải sống thế nào để đến được nơi mà Tin Mừng gọi là “Nước Trời”. Vào Nước Trời khó lắm, như đi vào “cửa hẹp”, không chỉ hẹp như cửa vào Đền thờ Giáng Sinh ở Bê-lem, phải cúi mình chui qua; “cửa hẹp” vào Nước Trời nhỏ như một “lỗ kim” vậy (x. Mc 10,25). Nếu chúng ta không biết cách sống, thì Đức Giêsu nói rằng con lạc đà chui qua “lỗ kim” còn dễ hơn anh chị em, nếu anh chị em không sống như Đức Giêsu. Anh em sống đời tu, với tất cả những yếu đuối tự nhiên, là để chỉ cho anh chị em tín hữu cách “chui qua lỗ kim”. Do đó, đáng tiếc cho tu sĩ nào chỉ cho anh chị em mình chui qua được, mà mình lại phải dừng lại ở bên này “lỗ kim”.
Bởi vì Nước Trời không phải là một cung điện nguy nga tráng lệ, tại đó chúng ta tha hồ hưởng thụ. Nước Trời là kiểu gọi để diễn tả cuộc sống có Thiên Chúa là Chúa tể, Nước Trời là cuộc sống có Đức Giêsu làm Tôn sư, ở với Người và thực hiện sứ mạng của Người. cách sống này, thế gian không thích tí nào! Nhưng đây là mục tiêu tối hậu đưa lại trọn vẹn ý nghĩa cho đời từng người. Lời khấn không phải là một sợi xích, dù bằng vàng, làm cho đà bay của anh em bị khống chế. Lời khấn là một phương tiện giúp anh em bay cao và bay mãi, để vừa chỉ đường cho anh chị em mình, vừa khuyến khích anh chị em mình kiên trì đi tới. Ví bằng hình ảnh thô thiển: lời khấn giống như sợi dây cột con điều, để nó có thể bay cao bay lâu mãi.
Còn các bậc phụ huynh và thân bằng quyến thuộc tham dự lễ khấn của các thầy hôm nay, quý vị biết các thầy là những con người mỏng dòn, nhưng có một sứ mạng siêu nhiên. Sứ mạng này không cho phép các thầy sống theo kiểu đời thường, tầm thường. Cám dỗ dân Do-thái ngày xưa vẫn còn đấy: được gọi làm dân không giống ai, dân Do-thái cứ muốn sống như mọi dân xung quanh. Vì thế, chúng ta hỗ trợ, nhưng cũng thách thức các thầy sống đúng ơn gọi, đó là điều cần thiết cho các thầy, cho Giáo Hội và cho thế giới. Cuộc đời các thầy chỉ có giá trị, nếu các thầy tiếp tục di chuyển và chỉ đường, cứ như những cột cây số biết di chuyển, mỗi ngày đưa nhau đến gần Nước Trời hơn, mà thật ra mỗi ngày cũng đã ở trong Nước Trời khi cùng quy phục quyền chúa tế của Thiên Chúa.
FX Long, ofm.
- 13.10.2010 Bài chia sẻ trong thánh lễ Cựu Phan Sinh Học viện Thủ Đức, ngày 10.10.2010
- 11.10.2010 Giờ Tưởng niệm Thánh Phanxicô lâm chung tại Nhà Trung ương Dòng
- 08.10.2010 Bài giảng lễ cha thánh Phanxicô tại Đakao 04.10.2010
- 08.10.2010 Nhận biết tình yêu của Thiên Chúa và đáp trả
- 17.09.2010 Bài giảng lễ kính thánh Phanxicô được năm dấu thánh trên đỉnh La Véc-na
- 11.06.2010 Nhìn xem, cảm nghiệm, loan báo
- 11.06.2010 Linh mục là ai?
- 14.05.2010 Giờ thánh của Đức Maria
- 15.03.2010 Này là mẹ anh
- 16.01.2010 Giải mã người phụ nữ trong sách Khải Huyền

