Tỉnh dòng Phanxicô Việt Nam

Những người mang quà tặng Phúc Âm

Saturday, May 19th

Last update06:51:19 AM GMT

Bài giảng lễ bế mạc Tổng Tu Nghị OFM 2009

Anh em thân mến, xin Chúa ban bình an cho anh em!

Nhờ hồng ân Chúa, chúng ta đã kết thúc TTN lần thứ 187 của chúng ta. Chúng ta đã quy tụ lại với nhau nơi đây trong 4 tuần lễ, tại Portiuncula, nơi 800 năm về trước, cuộc mạo hiểm Phan sinh vĩ đại đã bắt đầu dưới cái nhìn từ mẫu của Đức Maria, Đức Bà Các Thiên Thần. Đó là những ngày được sống với một thái độ cầu nguyện cao độ, trong đó chúng ta khẩn cầu Chúa Phục Sinh và Thánh Thần của Ngài hiện diện giữa chúng ta. Đó là những ngày của sự gặp gỡ huynh đệ đầy tràn niềm vui, cho phép chúng ta hôn chào các anh em thuộc các chủng tộc và các nền văn hóa khác biệt, đại diện cho mọi lục địa và hơn 110 quốc gia. Trong sự đa đạng là đặc tính của chúng ta, chúng ta nhận ra tin mừng về một vị Thiên Chúa từng làm phát sinh hoa trái. Đó là những ngày chìm sâu trong suy tư, cho phép chúng ta dừng chân trong cuộc hành trình của chúng ta - moratorium - để nhìn thấy chúng ta đang ở đâu và nơi chúng ta muốn và phải đi tới là ở đâu. Đó là những ngày lên kế hoạch cho tương lai, cho phép chúng ta nhìn về tương lai với niềm hy vọng. Làm sao chúng ta có thể không nghĩ tới lễ Ngũ Tuần đầu tiên, nhìn thấy các môn đệ tụ họp lại với nhau quanh Đức Maria trong căn nhà nhỏ, "chờ đợi" Thánh Thần ngự đến? Làm sao chúng ta có thể không nghĩ tới một lễ Ngũ Tuần mới đối với Hội Dòng chúng ta, năm nay cử hành 800 năm kể từ ngày thành lập? Làm sao chúng ta có thể không nghĩ tới các Tu Nghị đầu tiên của Hội Dòng, trong đó mọi người kể lại đời sống và sứ vụ của những anh em có liên hệ? Do đó, chúng ta biến những lời trong thánh vịnh đáp ca thành những lời của chúng ta: Tôi nhảy mừng trong Chúa, Đấng Cứu Độ tôi và cùng lúc, tâm hồn tràn đầy niềm vui, chúng ta tuyên xưng: Chúa đã mặc cho chúng tôi áo choàng ơn cứu độ.

Trong những ngày này, chúng ta nhìn vào quá khứ và hiện tại của chúng ta, tưởng nhớ lại ân sủng nguồn cội. Qua sự thánh thiện và lòng hân hoan trung tín của nhiều anh em hôm qua và hôm nay, với tâm hồn trào tràn niềm vui, chúng ta nói với Chúa Tối cao, Quyền năng và tốt lành: Lạy Chúa con, nguyện Chúa được ca ngợi vì quà tặng là các anh em chúng con. Cái nhìn tích cực và tạ ơn của chúng ta về quá khứ và hiện tại không ngăn cản chúng ta nhìn thấy những bóng mờ và những bất trung, sự mỏi mệt và những điều bình thường mỗi ngày vẫn đồng hành trong cuộc hành trình của chúng ta. Do đó, đang khi xin ơn tha thứ, với một sự dấn thân mới, chúng ta tiếp tục lời kêu gọi sinh ra một lần nữa (Ga 3,3), để trong tư cách cá nhân và cơ cấu, nhận lấy Phúc âm như thể thức sống của chúng ta, mà không mở đường cho cơn cám dỗ thường hằng là thuần hóa những đòi hỏi triệt để nhất của Phúc âm, để thích nghi chúng vào một kiểu sống thoải mái.

Giờ đây Tu Nghị đã kết thúc, hiện tại / tương lai đang được bày ra trước chúng ta như một thời gian của Thánh Thần. Và chúng ta tự hỏi: Thưa anh em, chúng tôi phải làm gì? (Cv 2,37).

Trong những ngày Tu Nghị này, Chúa đã nói bằng ngàn cách: Anh em hãy đi và giảng dạy Phúc âm cho mọi dân tộc (Mt 28, 19-20) và làm cho chính Ngài hiện diện ở giữa chúng ta, thôi thúc chúng ta ra đi và loan báo cho các anh em của Thầy rằng họ phải đến Galilê, vì họ sẽ được gặp Thầy ở đó (Mt 28,10). Từ bức họa Đức Kitô tại Nguyện đường San Đamianô, Chúa nói với chúng ta như Ngài đã nói với Phanxicô: Hãy đi sửa lại Giáo hội của Ta. Chúa Phục Sinh chờ đợi chúng ta tại tu viện bao la là thế giới, là nơi nhân loại sống, gặp gỡ nhau trong sự đa dạng, nơi nhân loại đau khổ, lao động và hy vọng. Một lần nữa Đấng Phục Sinh nói với chúng ta: Đừng giữ Thầy lại (cf. Ga 20,17). Thân phận của chúng ta là trở nên những chứng nhân cho Đấng Phục Sinh tại Galilê nơi các quốc gia (Is 8,23), giữa các dân tộc, inter gentes, tại bất cứ xứ sở hoặc quốc gia nào, cho những kẻ ở xa cũng như ở gần (Ep 2,17). Bất cứ ai đã gặp được Đức Kitô Phục Sinh không thể làm gì khác hơn là loan báo Ngài, như Maria Mađalêna (cf. Mc 16,10). Bất cứ ai đã tìm gặp được viên ngọc quý không thể không thông truyền một biến cố như thế cho những người mà anh / chị gặp trên đường đi (cf. Mt 13,46). Đức Kitô là "viên ngọc" của chúng ta, chúng ta không thể "giữ nó" cho chúng ta. Anh em hãy đi, hãy đi tới toàn thể thế giới. Sứ vụ Phúc âm hoá không chỉ là một hoạt động khác đối với chúng ta, nhưng là định nghĩa về chúng ta, thật vậy, chúng ta là những Nhà truyền giáo tại trung tâm thế giới, trong tư cách là những anh em và những người hèn mọn, với tâm hồn quy hướng về Chúa.

Chúng ta ý thức rất rõ sứ vụ đang chờ đợi chúng ta thực gian khổ. Mảnh đất nơi chúng ta gieo hạt giống Phúc âm, là tâm hồn nhân loại, thì đầy những chướng ngại vật, như dụ ngôn người gieo giống nhắc chúng ta nhớ lại (cf. Mt 13,3). Nhưng chúng ta cũng ý thức rằng sức mạnh nẩy mầm của hạt giống Lời Chúa không suy giảm. Chúng ta đang sống trong một thời đại khủng hoảng, đối với một số người, điều đó có thể ám chỉ một sự đe dọa sinh tử, nhưng đối với những kẻ khác lại là một thử thách của niềm tin vào Chúa của lịch sử và vào sự hiện diện chắc chắn của Ngài. Thời gian là định mệnh cuộc sống của chúng ta thì tế nhị và có tính quyết định. Nhưng chúng ta ý thức rằng đây là thời gian của Thiên Chúa và như thế, nó mạc khải những vận hội mới, thanh tẩy, đánh thức những sức mạnh tiềm tàng, tỏ lộ những dấu chỉ của tương lai và của sự sống lại. Tuy nhiên, chúng ta không khéo léo. Người gieo giống, là mỗi người trong chúng ta, phải biết rõ thửa ruộng gieo, biết các yếu tố tích cực của nó và đánh giá một cách rõ ràng các chướng ngại vật (cf. Mt 13, 18-23). Chúng ta cần biết rõ tâm hồn của những người chúng ta đến với họ, cách họ suy nghĩ và hoàn cảnh sống của họ. Cần thiết phải có một thái độ biện phân thường xuyên, quan sát mọi sự và nắm bắt điều gì là tốt (cf. 1Thêx 5,21). Cần thiết cũng phải sống tiếp xúc gần gũi với mọi người nam người nữ, những người đồng thời với chúng ta. Chúng ta là và phải tiếp tục là anh em của mọi người. Với mọi người, đặc biệt với những người nghèo nhất, chúng ta được kêu gọi cảm thấy chúng ta là những kẻ đi ăn mày ý nghĩa, làm cho những gì họ tìm kiếm trở thành sự tìm kiếm của chúng ta, để cho chúng ta bị chất vấn bởi nhiều tình trạng tiêu cực trong bối cảnh chúng ta đang sống.

Cũng cần phải được chuẩn bị tốt về phương diện trí thức để cẩn thận đọc ra được những dấu chỉ của thời đại, của các nơi chốn và để bằng cách đó, có thể đưa ra một câu trả lời phúc âm cho họ. Về phía chúng ta, câu trả lời này bao gồm việc phác họa và thực hiện những dự phóng phúc âm hóa mới trước những hoàn cảnh hiện tại (VC 73). Đây là trách nhiệm lớn lao của chúng ta trong lúc này. Thế giới kỳ vọng nơi chúng ta và họ có quyền kỳ vọng như thế, nơi những người con của Phanxicô thành Át-xi-di làm việc trong tư cách là những khí cụ của hòa bình và hòa giải trong một xã hội bị ghi dấu một cách sâu sa bởi bạo lực và sự chia rẽ, cũng như cho sự toàn vẹn của tạo thành đang bị đe dọa một cách nghiêm trọng. Thế giới kỳ vọng nơi chúng ta và họ có quyền kỳ vọng như thế, nơi những người con của Tiểu tử Thanh bần, trở nên những người khuyến khích cuộc đối thoại giữa các nền văn hóa, các thế hệ, các tôn giáo và các luồng tư tưởng, để thăng tiến sự hiểu biết và sự nhìn nhận lẫn nhau và tìm kiếm con đường thiết lập một thế giới được kiến tạo với tình anh em trên những sự khác biệt phong phú và lành mạnh của mình. Thế giới kỳ vọng nơi chúng ta và họ có quyền kỳ vọng như thế, nơi những anh em hèn mọn, trở nên hèn mọn giữa những kẻ hèn mọn và liên đới với mọi người, trở nên những người lao công, để cho nền kinh tế thị trường có thể vượt qua và trở thành một nền kinh tế của sự liên đới tạo nên mạng lưới truyền thông, giúp ích cho sự liên thuộc lẫn nhau về của cải và tài nguyên, trong viễn ảnh hướng tới một cuộc sống xứng đáng cho mọi người. Sứ vụ phúc âm hóa của chúng ta bao gồm tất cả điều này, kể cả việc chúng ta ra đi đến bất cứ nơi đâu chưa đến được, việc mở ra những dự phóng truyền giáo mới để cộng tác với Giáo hội trong việc thiết lập Vương quốc của Thiên Chúa; đơn giản lúc này qua sự hiện diện đơn độc thinh lặng nhưng luôn hiệu quả và trong việc thiết lập Dòng bất cứ nơi nào có thể được. Sứ vụ phúc âm hoá mà chúng ta đã suy tư trong suốt Tu Nghị dịp lễ CTTHX năm 2009 này, đi ngang qua tất cả điều này. Sự trung tín sáng tạo và vui tươi mà chúng ta được kêu gọi làm chứng trong thời đại tế nhị và khó khăn này (cf. VC 73), không loại trừ những căng thẳng và thử thách, nhưng cũng đầy những khả năng lớn lao (cf. VC 13), đi ngang qua tất cả điều này. Tất cả điều này thực cần thiết, nếu chúng ta muốn làm cho sự thánh thiện của Phanxicô (cf. VC 37) và của nhiều anh em đi trước chúng ta trong suốt 800 năm cuộc hành trình của huynh đệ đoàn chúng ta lại được sinh hoa kết trái, với sự táo bạo và sáng tạo.

Trong Tu Nghị, chúng ta nhận thấy chúng ta được kêu gọi một cách mãnh liệt tiến tới một cuộc đổi mới sâu sa, để trung thành với ân sủng nguồn cội của chúng ta, nhưng chúng ta cũng biết rất rõ là việc đảm bảo cho một sự đổi mới như thế, hệ tại ở chỗ mãi mãi tìm kiếm làm đúng theo như Chúa hoàn toàn (cf. VC 37). Chỉ người ấy mới có thể duy trì sự tươi mát thường hằng và sự tính xác thực của nguồn cội chúng ta và cùng lúc, lan truyền được sự can đảm của tính táo bạo và sáng tạo để đáp ứng các dấu chỉ của thời đại (SAFC 20). Chỉ bằng cách tìm lại mối tình đầu của chúng ta, chúng ta sẽ trở nên mạnh mẽ và táo bạo, vì chỉ có tình yêu đó mới có thể cho chúng ta sự can đảm và dạn dĩ trong thời đại như thời đại của chúng ta đây. Đoạn, từ đó, tiếng gọi cấp bách mà Tin Mừng gởi đến cho chúng ta và thân phận chúng ta trong tư cách là những môn đệ và những nhà truyền giáo sẽ là hướng tới một con tim được biến đổi sâu sa và một sự thường xuyên quay về với Chúa. Chúng ta không thể quên rằng: chính Thiên Chúa là Đấng làm cho mảnh đất của sứ vụ phúc âm hóa sinh hoa kết trái và trở nên phì nhiêu. Chính Ngài và chỉ có Ngài, là Đấng làm cho hạt giống lớn lên (cf. Mc 4,27). Trên hết, Phúc âm hoá là công việc của quyền lực từ trên cao. Trong Căn nhà nhỏ, các môn đệ đã nhận lấy Thánh Thần. Chính Người, trong ngày lễ Ngũ Tuần, đã ban cho Phêrô sức mạnh để công bố Tin Mừng. Cùng một cách như thế, bất cứ ai muốn loan báo Tin Mừng một cách mạnh mẽ trên nẻo đường Galilê của các quốc gia đều phải hiện diện trong Căn nhà nhỏ, với Đức Maria, và đón nhận lấy Thánh Thần. Người là Đấng duy nhất có thể làm lay chuyển tâm hồn và đôi chân chúng ta, để đi tới tận cùng trái đất và ở đó, trong những hoàn cảnh khác biệt nhất và trái nghịch hiện nay, rao giảng Đức Giêsu Kitô trong tư cách là Tin Mừng của Chúa Cha đầy lòng thương xót cho nhân loại. Người là Đấng duy nhất có thể cởi mở tâm hồn những người nam người nữ trong thời đại chúng ta, để đón nhận Tin Mừng được loan báo. Chính quyền lực Thánh thần sẽ làm cho chúng ta được thực sự tự do. Đàng khác, chỉ có anh / chị là người như Đức Maria, để cho Lời ở lại trong mình, thì mới sẽ có thể thông truyền Lời cho kẻ khác (cf. Lc 1, 39-44). Chỉ có anh / chị là người như Phanxicô, để cho Tin Mừng tìm lại được mình, thì mới sẽ có thể trở thành một cuốn Tin Mừng sống động.

Lạy Đức Maria, Trinh Nữ chăm chú lắng nghe, từ nơi Chúa, xin Mẹ hãy mang tới cho chúng con khả năng giữ được mầu nhiệm về Thiên Chúa và về nhân loại trong trái tim chúng con.

Lạy Đức Maria, là kẻ tin mở lòng ra với Thánh Thần, từ nơi Chúa, xin Mẹ hãy mang tới cho chúng con một sự ngoan ngùy vô điều kiện trước những điều Thánh Thần linh ứng.


Lạy Đức Maria, là người phúc âm hóa đầu tiên , từ nơi Chúa, xin Mẹ hãy mang tới cho chúng con sự táo bạo đem Tin Mừng đến cho những người đồng thời với chúng con.


Lạy Đức Maria, người phụ nữ phục vụ, từ nơi Chúa, xin Mẹ hãy mang tới cho chúng con khả năng phục vụ Tin Mừng và người nghèo là những địa chỉ ưu tiên của Tin Mừng.

Lạy Đức Maria, người được chúc phúc giữa các người nữ, từ nơi Chúa, xin Mẹ hãy mang tới cho chúng con hồng ân biết cách luôn luôn ở bên cạnh bất cứ ai đang cần tới chúng con.

Lạy Đức Maria, người tớ nữ làng Nagiarét, từ nơi Chúa, xin Mẹ hãy mang tới cho chúng con sự can đảm để luôn biết thưa Xin Vâng, bây giờ và trong giờ lâm tử. Amen.

 

 

Assisi, ngày 20.06.2009
Anh tân TPV. José D. Carballo