Clara đến hẹn lại lên,
Vừa rồi không hẹn mà thêm, nên nhiều!BẢN TIN CLARA
Đời sống của tháng ngày chiêm ngưỡng cứ êm đềm đều đặn trôi theo thời gian, cao điểm tháng 8 còn dư âm, Năm Thánh thứ hai chưa khép lại. Tất cả chị em trong cộng đoàn trầm mình lắng đọng trong suy niệm để không ngừng khám phá ra gương mặt Đức Kitô, bằng đôi mắt chiêm ngưỡng của trái tim. Có 3 em nhỏ sốt sắng, khao khát muốn lên núi Tabor với Đấng Lang Quân, nên làm đơn xin khấn. Thế là các chị lớn chuẩn bị lo cho các em của mình có một ngày tuyên khấn thật chu đáo.
Xin quý cha, thầy và ACE dòng Phan Sinh hiệp ý cầu nguyện cho 3 em của chúng con là: Antonia Assunta Trần Thị Nhớ, Têrêsa Hài Đồng Giêsu Trần Thị Hải, Têrêsa Hài Đồng Giêsu-Giuse Phan Thị Trung sẽ được khấn lần đầu vào ngày thứ năm 7-10-2010 tại đan viện Thánh Clara Thủ Đức. Xin cho các em một khi đã thánh hiến cho Chúa Đức Kitô qua hành vi khấn hứa, được kết hợp với Người ngày càng khắng khít hơn, và cảm nghiệm hạnh phúc trong đời đan tu…
TẢN MẠN VỀ “CHỊ CHẾT”
Một nhà thơ (Thế Lữ?) đã thốt lên:
Chỉ có đấng thánh như Phanxxicô Assisi mới gọi tử thần là “chị”, một danh xưng thân thiết, đầy cảm nghiệm sâu xa: “Tử thần là “chị” chúng tôi. Có ai sống trên cõi đời, thoát khỏi bàn tay chị chết. Thương thay những người ra đi còn vương tội lỗi, mà lệ thống hối chẳng rơi!”
Hơn hai năm rồi, cộng đoàn đan viện Clara lại có dịp ôn tập và hát bài “Chị chết”. Cùng thời điểm này, cộng đoàn đang có những việc chuẩn bị cho ngày ra đi của vài chị lớn tuổi, yếu đau, cách riêng là chị Thanh như đã nói trong bài chia sẻ tháng 6. Khi có tu nghị hay họp cộng đoàn, bàn về cuộc thăm viếng của “Chị chết” thì lại có một số chị em: cao niên có, trẻ có, trung niên có, cứ đòi xung phong làm người “đi” trước, thành ra bàn về sự chết lại thấy vui! Nhưng nào ai biết được Thánh ý Chúa về ngày giờ của mỗi người? Vui hơn là có lần vị linh mục giảng trên toà, kể câu chuyện:
“Có một lão tiều phu kia, ngày ngày đi kiếm củi trong rừng độ thân. Một hôm, quá mệt nhọc, ông lão vất bó củi nặng bên gốc cây, ngồi phệch xuống vừa lau mồ hôi vừa than thở “Ôi! Tử thần ơi! Tôi thà chết đi, hơn là sống cực khổ như vầy”. Bỗng ngước nhìn lên thấy tử thần cầm lưỡi hái đứng bên nghiêm giọng hỏi: “Này ông lão, gọi ta có chuyện gì? Ông lão bật dậy, nói vội vàng: “Không, không có chuyện gì, lão chỉ xin đỡ bó củi lên vai để đi về nhà”. Cả cộng đoàn bật cười, ý nhị!
Cuộc sống nầy vẫn đáng yêu và rất đẹp. Sự sống là quà tặng Chúa trao ban và Chúa cũng trao thần khí cho con người được thông phần sự sống thần linh, Chúa mời gọi con người hướng về cuộc sống cao cả hơn cuộc sống dương trần, sống giữa thế gian nhưng không thuộc về thế gian. Triết lý của ông Cô-hê-let là những điều đáng suy nghĩ: “Ở dưới bầu trời này, mọi sự đều có lúc, mọi việc đều có thời, một thời để chào đời, một thời để lìa thế (Gv 3, 1-2a).
Mặc dù đứng trước cái chết, ai cũng có ít nhiều nỗi sợ hãi. Khi gặp sự cố bất ngờ đe doạ đến sinh mạng, con người luôn có phản xạ tự nhiên để bảo vệ sự sống. Người tín hữu được rèn luyện củng cố một niềm tin vững vàng vào Mầu nhiệm Phục Sinh của Đức Kitô, giữa cuộc sống đầy dẫy thử thách và nghịch cảnh. Giáo Hội trong phụng vụ lễ nghi an táng cũng mời gọi con cái xác tín vào Mầu nhiệm sống lại, trước sự ra đi của ACE mình: “Xin Chúa mở cửa thiên đàng, cho linh hồn người quá cố trở về quê mình, là nơi… không còn chết chóc và là nơi hạnh phúc tồn tại muôn đời”; “Thiên Chúa là Đấng đã làm cho Đức Giêsu sống lại, và cho xác phàm hay chết của chúng ta được sống, nhờ Thánh Thần của Người ngự trong chúng ta” (Ca nhập lễ). Là con cái Chúa, những người được mời gọi đi theo Chúa sống trước cuộc sống thiên đàng, nhưng lắm khi cũng cảm thấy vất vả để có thể làm chứng cho niềm tin ấy. “Hạnh phúc cho kẻ nào, vào cuối đời, có thể nhìn phía trước mà không run sợ, và nhìn lại phía sau, mà không muốn trốn chạy” (Raoul Follereau).
Một hôm, mẹ M gọi chị X lại và thầm thì: “Con vẽ cho mẹ 1 tờ A4 có đường viền khung, rồi photo cho mẹ mấy tờ để mẹ viết di chúc”. “Dạ, con sẽ làm như mẹ nói”. Chị X vừa đi, mẹ M gọi giật lại, nhắn thêm: “Con ráng làm sớm như có thể”. Chị X tròn xoe mắt vừa cười vừa hỏi: “Mẹ được mạc khải ngày giờ rồi sao?” Mẹ cười. Chị em nói nhỏ với nhau (Không biết mình có phần gì không-con cái hơi đông!!!)
Còn Sr. Đ thì cứ nhắc chị lo về nghi thức an táng: “Đừng có viết gì về Sr. trong tiểu sử nhé!” (Đó là bài đọc tiểu sử chị em trong thánh lễ an táng…) nhưng Sr. vẫn có gia tài để lại cho chị em: ngồi trực điện thoại rảnh rỗi, Sr. cặm cụi dán từng tấm ảnh, tấm hình kỷ niệm có ghi chú cẩn thận vào hai cuốn tập to!.
Riêng Sr. Thanh, là người đã mua vé sẵn để về trời, nhưng lại đi hụt mấy chuyến tàu đêm… Sr. có vẻ là người thanh thoát nhất trong cộng đoàn. Bây giờ ai cho ăn thì ăn, ai tắm rửa thì tắm, ai biểu ngủ thì ngủ… Nhưng ai đẩy xe đi, thì còn biết xin “đẩy em đi chơi”! Đi chơi cho vui, Sr. thích gặp gỡ chị em. Sr. thích làm dấu thánh giá trên trán chị em, đôi khi cũng để các em hôn một cái trên trán Sr. Ấy vậy mà có lúc bỗng nhiên bực mình, không muốn, và nói “hết thánh giá rồi”. Bao giờ thì hết thánh giá? Khi nào con được về với Chúa, trả lại trần gian một kiếp nhân sinh như hạt bụi tro. Xin cho nhau tiếng cười, chớ để dòng lệ buồn rơi! Cười hạnh phúc, vì một con người đã tìm được bến bình an, chứ không là một tâm trạng tủi thân như người thi sĩ nào đó.
- 01.06.2011 Vỡ tung niềm vui Chúa sống lại
- 24.04.2011 Chương trình Năm thánh Clara tại Assisi
- 17.04.2011 Khai mạc Năm thánh tại đan viện Clara
- 17.03.2011 Mê Nước Trời
- 09.12.2010 Mùa chờ đợi mầu nhiệm tình yêu
- 11.08.2010 Clara, một người nữ tự do
- 06.07.2010 Báo tin lễ kính Clara ngày 11.08.2010
- 09.06.2010 5 phần “gia sản” quý giá của dòng Clara Việt Nam
- 02.03.2010 Ban điều hành mới Đan viện Clara Thủ Đức 25.02.2010
- 02.12.2009 Mối dây liên kết tình huynh đệ Phan Sinh

