Theo những cách diễn tả khác nhau, việc dấn thân và trách nhiệm của người giáo dân Công giáo là cố gắng giới thiệu cho thời đại hôm nay, hơn lúc nào hết, trong những chiều kích cụ thể của đời sống hàng ngày (gia đình, những cảm xúc, công việc và giải trí), khuôn mặt của một Giáo hội thân thiện và thừa sai: khuôn mặt của một Giáo hội như là sự biểu lộ tình yêu Thiên Chúa cho nhân loại, giúp con người có được đức tin và niềm hy vọng trong cuộc sống, khuôn mặt này trở nên cụ thể, chạm đến được, bằng bất cứ phương tiện nào cần thiết. Nói cách khác, điều này liên hệ đến việc chúng ta được biến đổi ngày một sâu xa hơn, thành những người tham dự vào đời sống và sứ vụ của Giáo hội, và vì thế, chúng ta thành người có khả năng yêu thương và hướng dẫn cơ cấu xã hội mà chúng ta thuộc về theo một chiều hướng Kitô giáo.
Tôi tin rằng đối với chúng ta, những người Phan Sinh Tại Thế, con đường này đã được phác họa trong Bản Luật của chúng ta, tại điều 6: “Được mai táng và sống lại với Đức Kitô trong bí tích Thánh tẩy; anh chị em được kết hợp mật thiết hơn nữa với Đức Kitô nhờ lời tuyên khấn. Do đó, anh chị em cố gắng trở nên chứng nhân và khí cụ thực hiện sứ mạng của Hội Thánh giữa loài người, bằng cách dùng đời sống và lời nói loan báo Đức Kitô”.
Từ lời dạy này của Bản Luật, phát xuất ba nhiệm vụ (three commitments), đi kèm với trách nhiệm tương thích, đó là: chiêm niệm, làm chứng và truyền giáo.
Chiêm niệm không phải là nhìn cuộc đời với cặp mắt của Đức Kitô, biến đổi con người, các sự vật và các hành vi hằng ngày thành một tương quan then chốt với “con đường tiến tới sự thánh thiện”, con đường đầy hào hứng, đó sao?
Làm chứng, biết đâu không phải là góp phần vào việc xây dựng một “thế giới huynh đệ và công bình”, với tình yêu lây lan của lời Chúa Kitô, được chuyển thông cho mọi người qua sự kiên nhẫn, đối thoại, lắng nghe và hiểu biết đó sao?
Và sứ vụ truyền giáo không phải là mỗi ngày trở nên những người thợ của Chúa Kitô, mang “lửa nhiệt tình Phúc âm” vào trong vùng sân mênh mông của lịch sử đó sao?
Nhiệm vụ đầu tiên: đối thoại không ngừng với Thiên Chúa
“Như Đức Giêsu là Đấng thờ phượng Chúa Cha cách đích thực, anh chị em hãy làm cho việc cầu nguyện và chiêm niệm trở nên linh hồn cho đời sống và hành động của mình”. Điều này trong Bản Luật (8, 1) là khởi điểm cho từng suy tư về căn tính của chúng ta.
Đây là khởi điểm, bởi vì nếu như không có việc cầu nguyện được linh hoạt, huynh đệ đoàn Phan Sinh Tại Thế không có lý do để hiện hữu: huynh đệ đoàn cũng chỉ là một nhóm xã hội dành cho những người cùng chia sẻ một mối quan tâm, hoặc một nhóm từ thiện cộng tác với nhau trong công việc nhằm phục vụ bất kỳ một loại nhu cầu nào.
Chính việc cầu nguyện cho phép chúng ta cảm nhận về sự hiện diện phong phú của Chúa. Khi không ngừng đối thoại với Thiên Chúa, chúng ta đưa Người vào trong lịch sử, trong thực tại, trong đau khổ của chúng ta, trong hạnh phúc của chúng ta và trong niềm hy vọng của thế giới. Đây là đặc điểm của chúng ta: cảm thấy mình được nhận chìm vào trong cuộc đối thoại không ngừng này, cuộc đối thoại tiếp tục lấy Thiên Chúa làm trung tâm và giữ chúng ta thường xuyên được liên kết với Người. Tuy nhiên, đây không phải sự mãn nguyện ích kỷ, khi cảm thấy an tâm rằng Người sẽ ban thưởng lại chúng ta, nhưng đúng hơn là bởi vì khi Chúa ban chính Người cho chúng ta, chúng ta chia sẻ Người, chúng ta biểu lộ Người ra, chúng ta mang Người tới với tha nhân.
Từ cầu nguyện đến chứng từ bác ái
Phát sinh từ việc cầu nguyện thờ phượng quay hướng về Thiên Chúa, chúng ta có hoa trái là đòi hỏi sống tình bác ái huynh đệ, tình bác ái này hối thúc chúng tai mở ra với tha nhân, và tìm mọi cách thức và phương tiện để làm điều thiện cho họ.
Qua cầu nguyện, được ban cho chiêm ngưỡng dung mạo của Thiên Chúa, chúng ta không thể nào không cảm thấy có nhu cầu và bị thôi thúc khám phá ra dung mạo của Người trên những khuôn mặt đau khổ, bị tàn phá và biến dạng, của rất nhiều anh chị em chúng ta. Và như thế, cử chỉ phục vụ, yêu thương, bác ái, chia sẻ, lo lắng cho, biến đổi theo Phúc âm nên một người Samari nhân hậu đối với rất nhiều anh chị em đang nằm bẹp bên lề các khu phố của chúng ta, bên rìa lịch sử chúng ta, vì không ai muốn cho họ những quyền thuộc tư cách công dân, như là con cái Thiên Chúa, điều cũng đúng cho họ.
Chúng ta đọc thấy trong Phúc âm (Ga 6,9-18) là Chúa Giêsu lo lắng không chỉ cho đám đông đang đói, nhưng Người còn xin một người trẻ có năm chiếc bánh nướng và hai con cá cộng tác với Người. Và nơi sự cộng tác này, đã hiển hiện nhiệm của Kitô hữu là xây dựng vương quốc Thiên Chúa, không chỉ là trong tương lai mai sau. Hơn nữa, nếu có thể, việc này cũng có giá trị đối với những người Phan Sinh Tại Thế, vì họ được kêu gọi “giảm bớt nhu cầu cá nhân để có thể chia sẻ của cải tinh thần và vật chất với anh chị em mình nhiều hơn, nhất là với những người thiếu thốn hơn cả” (THC 15, 3).
Loan báo ân sủng của Thiên Chúa
Sau việc cầu nguyện chiêm ngưỡng, thờ phượng, tạ ơn, khẩn nài và chuyển cầu; sau khi tình bác ái biến thành việc phục vụ, quan tâm, ân cần dấn thân giúp đỡ những kẻ ở xa, cô đơn, xa lạ: nhiệm vụ thứ ba của người Phan Sinh Tại Thế, đó là sứ vụ truyền giáo: ra đi mang theo vinh quang của Đấng Phục Sinh và sự phong phú của Lời mà Người ban cho Giáo hội.
Có lẽ nhiều người trong chúng ta nhớ lại diễn từ nổi tiếng Thánh Tông đồ Phaolô đã nói tại nghị trường Athêna. Thánh Phaolô, một người yêu mến Chúa Kitô, phải mang Chúa Kitô theo ngài đến mọi nơi và bây giờ ngài đi tới sào huyệt chó sói. Ngài lựa chọn một cách thích hợp Nghị trường Athêna, một nơi mà các triết gia vẫn gặp nhau để tranh luận về các đề tài lớn của cuộc sống, và thách đố họ ngay tại miền đất của họ. Ngài bắt đầu bài diễn văn bằng cách trích dẫn một nhà hiền triết Hy-lạp tên là Creante: “Trong Thiên Chúa, chúng ta đi lại, hành động và hiện hữu” và ngài nói tiếp: “Thiên Chúa, cũng vị Thiên Chúa đó đã biểu lộ nơi Đức Giêsu Kitô đã sống lại, đã mạc khải cho tôi là chúng ta sẽ được phục sinh sau khi chết”. Khi nghe Phaolô nói tới việc phục sinh từ cõi chết, các triết gia, những người lúc đầu đã bị cuốn hút bởi bài diễn văn của Phaolô, đã đóng sập cửa lại trước mặt ngài và nói “Vấn đề ấy, để khi khác chúng tôi sẽ nghe ông”.
Chúng ta cũng thế, chúng ta phải có can đảm lấy những bước liều. Tương tự thánh Phaolô, chúng ta có thể được nghe hoặc bị khích bác, nhưng chúng ta biết rằng đây là tư thế của các môn đệ Chúa Kitô. Chúng ta không thể chỉ sống với nhau nữa. Chúng ta không thể bảo đảm là sẽ có được một kinh nghiệm mang lại hạnh phúc cho đời sống thiêng liêng của chúng ta, nếu chúng ta không làm cho kẻ khác biết tới ân sủng và sự phong phú mà Thiên Chúa đã thông truyền cho chúng ta trong cuộc đối thoại với Người. Điều chúng ta đã lãnh nhận không phải là cho chúng ta mà thôi, chúng ta phải đem tới cho những người khác và phải thông truyền từ thế hệ này sang thế hệ kia.
Thêm vào ba điểm trên đây, tôi muốn góp một suy tư nhỏ về trách nhiệm. Là giáo dân, chúng ta được gọi sống đời sống Kitô hữu trong thế giới, chúng ta được kêu mời tăng cường việc dấn thân xây dựng sự hiệp thông, tách mình ra khỏi những ai đề nghị một đời sống Kitô hữu mang tính chất cá nhân chủ nghĩa và ra khỏi những cuộc cử hành có tổ chức đàng hoàng mà không cổ võ sự tham gia tích cực trong một tinh thần chia sẻ và không cổ võ cho sứ vụ, học mở ra với người khác trong việc trao đổi đức tin với nhau. Chỉ qua thái độ này, mới có thể có một gặp gỡ với nhân loại, đặc biệt với những kẻ sống “dửng dưng”, xa cách vì những lý do văn hóa, niềm tin tôn giáo hoặc kinh nghiệm sống. Trong Hiến chế Vui Mừng và Hy vọng, nơi điều 93, chúng ta đọc: “Người Kitô hữu nhận lãnh một sứ mạng lớn lao phải chu toàn ở trần gian này và phải trả lẽ với Đấng sẽ phán xét mọi người trong ngày sau hết”. Thêm vào đó, đối với chúng ta là những người Phan Sinh Tại Thế, trách nhiệm lớn lao nhất mà chúng ta phải đảm nhận trong thế giới là khiêm nhường và chân thành phục vụ bất kể những giới hạn của chúng ta. Đó là hoa trái của ơn gọi chúng ta, chúng ta không thể tránh né điều đó mà lại không đánh mất đi căn tính của chúng ta.
Emanuela De Nunzio, PSTT
(x. Ciofs Bulletin 2.2006 – vptd)
- 16.01.2011 Theo gương đàn anh đàn chị
- 06.12.2010 Có gì trong ngày lễ bổn mạng Elisabeth?
- 15.10.2010 Dòng PSTT là một thành phần không thể thiếu trong Gia đình Phan Sinh
- 17.09.2010 Đại hội bầu cử Giới Trẻ Phan Sinh Việt Nam nhiệm kỳ 2010-2013
- 16.09.2010 Thư của Ủy ban Giới Trẻ Phan Sinh 21.06.2010
- 11.08.2010 “Má Rosa”, một người dòng ba trên đường nên thánh
- 14.07.2010 Ký ức tu nghị Phan Sinh Tại Thế Việt Nam 17-25.05.2010
- 17.05.2010 Chủ nghĩa khủng bố: chúng ta có thể làm gì?
- 19.04.2010 Cảm thức thuộc về dòng Phan Sinh Tại Thế: một thách đố cấp bách phải đối mặt
- 16.04.2010 Chuyện từ một ơn gọi Phan Sinh tại thế

