Hồi ấy, khi T còn ngồi ở ghế nhà trường học về kiến thức phổ thông, rồi đến học chuyên môn tổng quát; đồng thời T cũng được chăm sóc và dạy dỗ về đạo đức Kitô từ trong gia đình và Nhà Thờ. T biết được nhiều điều về mặt lý thuyết, còn áp dụng thực hành thì cứ lơ tơ mơ. T thường suy nghĩ và mong muốn khi tuổi lớn dần thì kiến thức chuyên môn và đời sống giúp ích cũng ngày càng được tăng dần.
Đời sống giữa trần thế, nhiều ngả ngách quanh co, có một giai đoạn biến động xã hội và gia đình đã làm cho T vấp ngã đau điếng. Tình cờ một hôm đi dự Thánh lễ, T gặp anh H dáng người hiền hậu dễ thương, mặc áo nâu bạc màu, vui tính và thấy dễ gần gũi tâm tình, dường như anh có bổn phận lo lắng việc Nhà Thờ, sao giống một thầy tu quá.
Thường sau Thánh lễ, T lưu lại suy niệm mấy phút ở tượng đài Đức Mẹ. Hôm ấy anh H đến gần thăm hỏi đôi điều.
Dạ chào anh, nhà anh ở gần đây không? Dạ cảm ơn anh, nhà mình cách đây khoảng năm kilômet, thuộc Gx P… và anh H có nhã ý rủ T đi sinh hoạt PSTT cho vui. T chần chờ và chưa nói rõ là có tham gia được hay không, vì hiện tại T đang bận rộn nhiều việc. Vả lại trước đây, T nghe nói Dòng ba gồm các cụ già yếu chăm lo cầu nguyện và chỉ phụ thuộc vào quý cha Dòng nhất. Thật lòng mà nói T muốn trong đời sống yêu thương cần kết hợp ba trạng thái: cầu nguyện, bác ái và dấn thân như Đức Giêsu khi còn sống ở trần gian.
Một dịp gặp gỡ khác, T nói ước muốn này với anh H, liệu sinh hoạt PSTT có phù hợp với mình không? Hiện mình cũng đang có việc làm như: đi thăm viếng, hướng dẫn giáo lý cho các em tân tòng… liệu có thời gian cho PSTT không nữa?
Anh H mỉm cười nói: Anh có ước mơ và gắn bó làm việc cho Hội Thánh như thế là anh được phúc. ACE PSTT chúng mình làm các việc phục vụ Hội Thánh và Xã Hội nhưng cơ bản là rèn luyện thành thạo đời sống yêu thương phục vụ trong các việc làm và môi trường sống. Ví dụ như việc đi thăm viếng một người bịnh liệt lâu năm, thì cần thành thạo ba chi tiết: Tấm lòng quý mến người bịnh, tận tình giúp người bịnh tìm được niềm vui, và sắp xếp phương tiện... Chính bản thân cũng cảm nhận được niềm vui từ môi trường sống của người bịnh. Sau đó anh H biếu cho T một tờ HĐPS, và nói: Đây là tờ thông tin nội bộ của PSTT VN, khi xem cần liên kết với ý liên quan trong Phúc âm, có thể giúp ích trong đời sống.
Sau đó, về nhà T tìm đến một HĐĐ gần nhà để học tập và sinh hoạt, sau bốn năm thì T tự nguyện xin khấn trọn đời trong Dòng PSTT, đến nay cũng đã trên mười năm. Hồi tưởng lại, T cảm nghiệm được rằng: PSTT gồm nhiều lứa tuổi, từ hai mươi tuổi trở lên, đa số trong độ tuổi trên năm mươi, nữ đông hơn nam; thường thấy trong các dịp cầu nguyện, bác ái và học tập. Các ACE hữu trách lo liệu, tổ chức đời sống PSTT. Việc tuyển chọn người mới có ba cách: Mỗi PSTT có bổn phận làm cho Dòng luôn bền vững phát triển; nhờ sự quan tâm giúp đỡ của Dòng nhất, Dòng ba tại viện và các tổ chức Hội đoàn Hội Thánh giới thiệu; do người tự nguyện tìm đến. Cách nào cũng nhờ ơn Chúa tác động.
Chuyện anh H rủ T vào sinh hoạt PSTT cho vui, lúc đầu mình chỉ nghĩ niềm vui thấy được như cách giao tiếp, cư xử, sinh hoạt ca hát thông thường, nhưng đi sâu hơn nữa là cái vui của người Kitô hữu dược sự nâng đỡ của cộng đoàn, thương mến nhau hơn từ các việc Nhà Thờ, học tập và làm tông đồ bác ái. Nếu dừng lại niềm vui ở mức này thì đa số các Hội đoàn cũng có, điều sâu sắc hơn là niềm vui trong đời sống tu trì tại thế được luyện tập vừa tri thức vừa thực hành ba chiều kích : Nhân bả , Kitô và Phan sinh; luyện tập sức bền chịu đựng đau khổ vì tình yêu Chúa trong mọi người, mọi hoàn cảnh; hiệp thông mầu nhiệm thập giá Chúa Kitô.
PSTT có thể nói như một cuộc sống được kết hợp với Đức Kitô trong Hội Thánh Người; hiệp thông mật thiết với Gia đình Phan sinh, dấn thân phục vụ khắp nơi, được nhiều người quý mến.
Gần đây T có gặp anh H tâm tình về những trăn trở và mong muốn ACE PSTT cùng nhau cầu nguyện xin Chúa cho: Mỗi người PSTT ngày càng thành thạo hơn việc sống Phúc Âm Chúa Kitô. Anh H có vài kinh nghiệm sống PSTT là: do mỗi người được Chúa gọi vào để chăm sóc vườn nho của Chúa, dù vào trước hay sau, dù việc nặng hay nhẹ, Chúa đều quan tâm thương xót, chứ không phải trả công theo kiểu đời thường; do vậy ACE cần có lòng thương mến nâng đỡ nhau, cần hiệp thông và hiệp nhất với nhau như mầu nhiệm Chúa Ba Ngôi. Người được ơn tạo dựng, thành lập người mới, đoàn mới thì kiên trì vượt khó cứ làm sao cho ngày càng tốt hơn. Người thì được ơn dấn thân làm bác ái trong các môi trừng thì cứ an tâm phục vụ tha nhân như là phụng sự Chúa tại nơi đó, người thì được ơn Chúa cho hiệp thông với Giáo sĩ lo phụ giúp giảng giải ý Chúa trong các sách Thánh và sách Dòng thì ngày đêm lo chuyện đèn sách cho thành thạo để diễn đạt cho đúng và phù hợp khả năng người nghe. Tất cả đều cần có sự mở rộng và chuyên sâu nhưng luôn hiệp nhất liên kết với nhau.
Nhân dịp kính mừng Chúa Phục Sinh, T xin chia sẻ đôi điều về PSTT, nếu nhìn riêng là tâm trạng của một người, nhưng khi có cái nhìn chung thì nó là chuyện chẳng của riêng ai, T xin tạ ơn Chúa đã cho ACE trong Gia đình Phan sinh luôn hiệp thông và hiệp nhất trong Chúa Kitô, nhờ vậy mà PSTT được hưởng nhờ nhiều điều từ các anh chị; T xin cảm ơn Tờ Chia Sẻ luôn quan tâm đến những thao thức của PSTT. Thật tình mà nói T chẳng biết rõ PSTT có giúp ích cho Gia đình mình đến mức độ nào? Xin cảm ơn quý anh chị đã đọc, và tha thứ những lỗi lầm.
- 16.09.2010 Dấn thân và trách nhiệm
- 11.08.2010 “Má Rosa”, một người dòng ba trên đường nên thánh
- 14.07.2010 Ký ức tu nghị Phan Sinh Tại Thế Việt Nam 17-25.05.2010
- 17.05.2010 Chủ nghĩa khủng bố: chúng ta có thể làm gì?
- 19.04.2010 Cảm thức thuộc về dòng Phan Sinh Tại Thế: một thách đố cấp bách phải đối mặt
- 01.01.2010 Ngôi trường không biên giới
- 15.12.2009 Phan Sinh Tại Thế tĩnh tâm Mùa Vọng
- 17.10.2009 Khóa tập huấn PSTT 01-03.10.2009 tại Thủ Đức
- 17.10.2009 PSTT sống Năm Thánh Phan Sinh

