Đakao, ngày 14 tháng 8 năm 2012
Kính gửi toàn thể anh chị em trong Đại Gia Đình Phan sinh Việt Nam
Anh chị em thân mến,
Xin Đức Giêsu ban bình an cho anh chị em!
Mùa hè đã chấm dứt. Các học sinh đã trở lại trường lớp. Trong Tỉnh Dòng, các khấn sinh đi thực tập đang thu xếp trở lại Học viện để khai giảng vào đầu tháng 9. Danh sách các em Tìm hiểu, Thỉnh sinh, Tập sinh niên khóa mới đã được phổ biến. Các tập sinh năm vừa qua đang chuẩn bị cho lời tuyên khấn lần đầu. Các em sắp khấn trọng thể đang chuẩn bị cho chọn lựa dứt khoát. Một số anh em sẽ về cộng đoàn mới để tiếp tục sống ơn gọi và xây dựng Tỉnh Dòng. Đấy là biết bao sự chuyển mình mới, mà sự chuyển mình của những người tin vào Thiên Chúa luôn luôn mang theo niềm hy vọng, như thánh Phaolô đã làm chứng: “Thiên Chúa làm cho mọi sự đều sinh lợi ích cho những ai yêu mến Người” (Rm 8,28).
Dưới ánh sáng của tư tưởng này của thánh Tông Đồ, tôi lại nghĩ tới những chuyển động khác cũng chan chứa hy vọng, mà tôi vừa được thông dự vào.
Cùng với anh Điều phối viên Thường Huấn Tỉnh Dòng, tôi đồng hành với khóa Thường huấn với năm mươi anh em khấn trọng dưới 10 năm (U10) vừa qua tại Xuân Sơn. Trong ba ngày(31/7-2/8), anh em đã nghe thuyết trình và làm việc nghiêm túc với nhau về đề tài Phúc Âm Hóa và trao đổi với nhau về đời sống Tỉnh Dòng. Khi anh em tận tình sống cho Thiên Chúa và cho nhau, tôi nhận ra anh em là dấu chỉ về niềm hy vọng.
Ngày 11/8 vừa qua, hai đan viện Clara Q. 9 và Xuân Sơn đã kết thúc Năm thánh kỷ niệm 800 năm thánh Clara dâng mình cho Thiên Chúa, tức cũng là 800 thành lập Dòng Clara. Đây không phải là một sự kết thúc để rồi trở lại an tọa trong những thói quen cố cựu, nhưng là một điểm khởi hành mới cho đời sống chiêm niệm Clara. Sau một năm trầm mình trở lại trong linh đạoPhan sinh-Clara, chị em lại lên sống ơn gọi chuyên biệt với “lòng nhiệt thành mới, sự táo bạo mới, lòng can đảm mới” (Thư Tổng Phục Vụ gửi Gia đình Phan Sinh dịp lễ Phục Sinh 2012), qua khung cửa Năm Đức Tin và Năm kỷ niệm 50 năm Công Đồng Vatican 2. Sự quyết tâm của các chị là dấu chỉ về niềm hy vọng.
Hôm qua, anh em Đakao đi thăm Bệnh viện Nhân Ái tại Bình Phước, nơi anh Tađêô Phạm Văn Hiền, OFM, đang phục vụ trong tư cách bác sĩ, cùng với một số tu sĩ chăm sóc các bệnh nhân HIV. Cấu trúc tổ chức còn nhiều điểm yếu, nhưng tự nó, sự hiện diện và công việc phục vụ tại đây là dấu chỉ về niềm hy vọng, một lời khẳng định rằng Thiên Chúa không quên một ai. Đến chiều, chúng tôi về thăm cộng đoàn Sông Bé, nơi một số anh em trẻ của Tỉnh Dòng đang hiện diện, để phụ trách nông trường cung cấp tài chánh cho Tỉnh Dòng và giúp mục vụ các giáo xứ chung quanh. Gặp các anh em trẻ vừa xong buổi lao động mệt nhọc mà vẫn tưng bừng tíu tít thăm hỏi nhau rồi rủ nhau ra chơi bóng chuyền, tôi có quyền hy vọng vào tương lai của Tỉnh Dòng.
Trên đường đi, tôi mở quyển Annuario accademico 2012-2013 (Danh bạ năm học) của Đại học giáo hoàng Antonianum, Rôma, để xem qua các môn học và danh sách các giáo sư.Trong này, có danh mục các môn học: có môn hào hứng, có môn khô khan; có tên các giáo sư: có giáo sư trình bày hấp dẫn, có giáo sư dễ làm buồn ngủ. Nhưng tất cả chỉ nhằm một điều, là đào tạo ra những ngườ thợ tốt phục vụ Hội Thánh và thế giới, trong đó có những anh em thuộc Tỉnh Dòng chúng ta. Chương trình đào tạo còn được nghiên cứu kỹ càng và kết cấu mạch lạc, niềm hy vọng còn dâng tràn.
Về lại nhà Đakao, tôi nhận được Thiệp tang của Tỉnh Dòng FMM báo tin Nữ tu Mátta (trước đây là Giuse) Cao Thị Thiên, FMM, vừa an nghỉ trong Chúa tại Qui Hòa, hưởng thọ 97 tuổi. Chúng ta biết về chị Mátta như một nữ tu âm thầm, nhẫn nại chu toàn mọi việc trong cộng đoàn, với nụ cười luôn phảng phất trên môi. Tôi còn nhớ về chị như một người nhiều năm tháng chăm lo ruộng vườn của nhà dòng tại M’Lon, Đơn Dương. Đã sống một đời cho Thiên Chúa và anh chị em, nay lên đường về với Thiên Chúa, chị cũng là chứng nhân về niềm hy vọng đích thật.
Vào ngày 25/8 tới đây, với lễ vua thánh Luy, chắc chắn anh chị em Phan Sinh Tại Thế cũng mong muốn noi gương thánh bổn mạng, trở thành dấu chỉ về niềm hy vọng trong thời đại hôm nay, với những nhiệm vụ anh chị em đang đảm nhận trong lòng xã hội, những nhiệm vụ đôi khi Thiên Chúa để trở thành những thách đố hầu cho thấy đâu là vàng đâu là đá.
Tuy nhiên, tất cả các dấu chỉ về niềm hy vọng này phải do chỗ mọi anh chị đều em tha thiết gắn bó với Đức Kitô, “niềm hy vọng của chúng ta” (1 Tm 1,1). Chính Đức Giêsu là Đấng trung gian duy nhất giữa Thiên Chúa và loài người, Đấng đã tự hiến làm giá chuộc mọi người” (2,5-6), để thực hiện mọi lời hứa của Thiên Chúa Cha, hầu “cho mọi người được cứu độ và nhận biết chân lý” (2,4). Ước mong mọi anh chị em cứ gắn bó với Đức Kitô, để hiểu dần dần tình yêu của Chúa Cha, như lời cầu nguyện sau đây của cha K. Rahner:
“Lạy Thiên Chúa vô biên, xin cho con luôn gắn bó với Đức Giêsu Kitô, Chúa của con, niềm hy vọng của con. Ước gì trái tim của Người tỏ cho con thấy Chúa là Đấng nào đối với con. Con muốn nhìn vào trái tim Người, khi con ao ước được biết Chúa là ai. Tự nó, sự vô biên của Chúa, trong đó Chúa luôn luôn là tất cả, làm cho linh hồn con bị chói lòa và quẳng con vào trong bóng tối của hữu thể không biên giới của Chúa, là thứ bóng tối còn khó chịu hơn bất cứ đêm tối nào của trái đất này. Chính vì thế, con luôn nhìn vào trái tim nhân loại của Đức Giêsu, lạy Thiên Chúa của Chúa con, và khi đó con sẽ thấy được Chúa yêu con đến thế nào. Xin làm cho tim con ra như tim của Con Chúa, rộng lớn và phong phú tình yêu để ít ra một trong các anh chị em con hiểu được là Chúa yêu thương họ. Lạy Thiên Chúa của Chúa con, là Đức Giêsu Kitô, ước gì con có thể tìm thấy Chúa trong trái tim Người”.
Cầu chúc anh chị em luôn tin vững vào tình yêu của Thiên Chúa, Đấng vẫn đang liên tục mở ra cho chúng ta những con đường mới. Cầu chúc anh chị em luôn gắn bó với Đức Kitô, để như ông Timôthê, anh chị em “tuân giữ điều răn của Chúa mà sống cho tinh tuyền, không chi đáng trách, cho đến ngày Đức Giêsu Kitô, Chúa chúng ta, xuất hiện” (1 Tm 6,14). Xin chúc mừng lễ Đức Mẹ Hồn Xác Lên Trời cho anh chị em.
Thân ái chào tất cả anh chị em.
ts FX Vũ Phan Long, OFM
Giám Tỉnh

