Tỉnh dòng Phanxicô Việt Nam

Những người mang quà tặng Phúc Âm

Friday, May 18th

Last update06:51:19 AM GMT

Thư anh Giám tỉnh tháng 01.2012

thugtĐakao, ngày 11 tháng 1 năm 2012

 

Kính gửi toàn thể anh chị em trong Đại Gia Đình Phan sinh Việt Nam

 

Anh chị em thân mến,

Khi tờ Chia Sẻ này tới tay anh chị em thì anh chị em đã đang tưng bừng đón Tết rồi!

Vào dịp đầu năm âm lịch, lúc trời đất chuyển sang một vòng xoay mới, tôi xin mượn một vài tư tưởng của Đức giáo hoàng Bênêđitô XVI để cùng với anh chị em suy nghĩ về sự đổi mới, dựa trên một vài điểm cốt yếu. Chúng ta khởi đi từ một điểm tiêu cực: “Không phải chỉ có những ích kỷ cá nhân đang đối lập lẫn nhau, nhưng còn có những ích kỷ nhóm nữa. Người ta đã quen với một kiểu sống nào đó và khi kiểu sống này bị đe dọa, thì dĩ nhiên người ta tự vệ. Ta cũng thấy được quá ít mẫu mực từ khước cụ thể. Về điểm này, các cộng đoàn tu sĩ có một tầm quan trọng đặc biệt. Họ có thể cho thấy theo cách của họ rằng một kiểu sống dựa trên sự từ bỏ hữu lý, luân lý, là hoàn toàn có thể thực hành được, mà không phải bỏ vào trong ngoặc những khả thể của thời đại chúng ta”. Đây là một tư tưởng Đức giáo hoàng đã chia sẻ với nhà báo Peter Seewald vào tháng 7 năm 2010, tại Castel Gandolfo[1].

Rồi khi đề cập đến chủ thuyết tương đối đang làm cho người ta không tin là có thể đạt tới chân lý nữa, để rồi chọn một tiêu chuẩn là đa số, cho rằng đa số chấp nhận thì điều đó là đúng, là thật, ngài nói: “Thế nhưng lịch sử đã chứng minh đầy đủ rằng các đa số có thể tàn phá đến độ nào, chẳng hạn trong các hệ thống như đức quốc xã và cộng sản, là những hệ thống hoàn toàn đối lập lại với chân lý”[2]. Ngài nói tiếp: “Con người phải đi tìm chân lý; con người có khả năng đạt tới chân lý… Chân lý cũng phải luôn luôn đi đôi với sự khoan dung… Phải học lại và thực hành sự khiêm nhường là đức tính cho phép nhận biết chân lý như chất chứa những điểm mốc. Ước gì chân lý sẽ không hiển trị bằng sức mạnh…”[3]. Đây là một điểm sáng.

Và thêm những điểm sáng khác. Khi đề cập đến sức mạnh tiêu diệt niềm tin, ngài đã nhắc ba tên tuổi đã sống đạo sâu sắc nên đã làm bung mở sức mạnh của sự thiện, đó là thánh Phanxicô Assisi, thánh Vinh sơn Phaolô, và Mẹ Têrêsa, rồi ngài viết: “Ngược lại (với các vị này), các ý thức hệ mới đã đưa đến một thứ độc ác và khinh bỉ đối với con người, là điều trước kia không thể quan niệm được, bởi vì người ta vẫn tôn trọng hình ảnh Thiên Chúa nơi con người. Không có  sự tôn trọng này, con người tự đặt mình như một tuyệt đối và mọi sự đều được cho phép cho nó, khi đó nó thực sự trở thành hủy diệt”[4]. Có thể nói các vị thánh này đã “nêu bật quyền ưu tiên của Thiên Chúa”, các ngài đã thực hiện được “điều quan trọng hôm nay, đó là làm cho người ta thấy rằng Thiên Chúa hiện hữu, Người quan tâm đến chúng ta và Người đáp trả chúng ta”[5].

Trong thời gian qua, biết đâu chúng ta chỉ bằng lòng với các sinh hoạt sầm uất, bằng lòng với các báo cáo “hoành tráng”, ru ngủ nhau bằng các bài thuyết trình vừa lê thê vừa sáo rỗng, trong đó cái tôi được ve vuốt, phe nhóm được củng cố, nhưng các “tuyệt đối” được dựng nên làm sao có thể để đưa nhau tới một sự cộng tác trong niềm tin và tình huynh đệ, nếu không phải chỉ là để sẵn sàng tiêu diệt nhau, chờ ngày trở thành độc tôn? Lý tưởng cho người tin vào Chúa hoàn toàn không phải như thế; lý tưởng của chúng ta, những người con của thánh Phanxicô càng không phải thế. “Có lắm người chuyên cần đọc kinh cầu nguyện và ăn chay phạt xác, nhưng khi có ai nói lời gì có vẻ xúc phạm đến họ, hay lấy mất vật gì của họ, thì họ liền nổi giận và mất hết bình tĩnh. Những người như thế không một có tinh thần nghèo khó…” (Hn 14,2-4). Tốt nhất nên đọc lại tất cả các Huấn ngôn “Phúc thay” (Hn 13–26) cha thánh đã để lại cho chúng ta, để xem chúng ta đã sống được như Tin Mừng dạy bao nhiêu phần.

Những giáo huấn và những gương sáng trên đây, tất cả những ánh sáng phát xuất từ tư cách chúng ta, không cho phép chúng ta viện bất cứ cớ gì để tránh né nhiệm vụ làm chứng về Thiên Chúa yêu thương và toàn năng, dấn thân làm cho thế giới của chúng ta nên tốt đẹp hơn, và phục vụ hạnh phúc của anh chị em mình. Giờ đây, trước thềm Năm Mới, chúng ta cùng dâng lên Thầy Giêsu một lời cầu xin:

Lạy Thầy, trong năm sắp đến này,
con chỉ có một lời nguyện cầu:
con không muốn mọi việc xuôi theo ý con,
cũng không xin công việc dễ dàng.
Con không xin được hiểu
con đường Ngài dẫn con đi,
nhưng con chỉ xin một điều:
dạy con làm điều làm đẹp lòng Ngài.
 
Con muốn nghe thấy giọng nói chỉ dẫn của Ngài,
Bước đi với Ngài mỗi ngày.
Lạy Thầy, xin giúp con mau mắn nghe
và sẵn lòng vâng lời.
Và như thế, Năm Mới con đang bắt đầu,
sẽ là một năm hạnh phúc 
nếu con tìm kiếm thực hiện
những điều làm vui lòng Ngài[6].

Cầu chúc anh chị em sống những ngày Tết Nhâm Thìn thật ấm cúng, trong gia đình thiêng liêng, hoặc với gia đình ruột thịt.

Thân ái chào tất cả anh chị em.

ts FX Vũ Phan Long, OFM
Giám Tỉnh


[1] Đức Bênêđitô XVI, Lumière du monde (Ánh sáng trần gian), Bayard 2010, 71.

[2] Lumière, 76.

[3] Lumière, 76-77.

[4] Lumière, 80.

[5] Lumière, 93.

[6] Frances Ridley Havergal, 1836-1879.