Một điều gì đó đã đập vào mắt, khi tôi đọc cuốn "Thánh Phanxicô và Thập Giá", Raniero Cantalamessa, OFM Cap., và ĐHY Carlo Maria Martini (ret.), Charis/Servant Publications, 2003. Anh Raniero viết về đề tài "Đây là Chúc Thư của Tôi", nhan đề là "Phanxicô Nói Với Các Linh Mục Ngày Nay" (Chương 3), đó là một bài suy niệm được đọc tại Tu viện La Verna, ngày 16.02.2000. Một phần trong bài suy niệm này là Thánh Phanxicô "Tình yêu đối với những người phung cùi", trong bài suy niệm đó, Anh Raniero diễn tả những cảm xúc của Thánh Phanxicô, khi lần đầu tiên ngài đã gặp một người phung cùi. Nơi một đoạn khác trong chương này, Anh Raniero đã tóm tắt cách thức làm cho mối tình đầu của Phanxicô có thể được hoá thân vào trong đời sống của một linh mục. Đây là đoạn mà tôi muốn trích dẫn, đoạn sách đã để lại một ấn tượng sâu rộng trong tôi, khi tôi suy niệm:
"Trong mọi thánh lễ, chúng ta lặp lại những lời "Anh em hãy nhận lấy mà ăn, này là Mình Ta". Chúng tôi, những người đọc lời này trên bánh, cũng đọc lời này trên những người phung cùi - những người đói khát, trần trụi, bệnh tật, bị cầm tù. Vì Đức Kitô đã nói, bất cứ điều gì chúng tôi đã làm hoặc không làm cho những người này, là chúng tôi đã làm hoặc không làm cho Ngài (x. Mt 25, 31-46). Điều này cũng giống như nói rằng: "Thân thể trần trụi đó, thân thể đói khổ đó, thân thể thương tích đó mà anh em gặp thấy, là Mình Ta. Đó là Ta".
Thánh Phanxicô thành Átxidi, Đấng mà chúng ta đi theo trong tư cách là những người Phan sinh, đã nói với tất cả chúng ta rằng: chúng ta phải tìm gặp con người sống động và tích cực của Đức Kitô nơi các anh em và các chị em của chúng ta (L. 5) - những người phung cùi vào thời Phanxicô và những người phung cùi trong xã hội hiện tại, lúc tạo thành, đại diện cho Đức Kitô, vì tất cả chúng ta đều được tạo dựng theo hình ảnh của Chúa Kitô. Cách đây khoảng 12 năm, một người bạn của tôi đã kể cho tôi nghe câu chuyện về một người ăn xin, anh bạn tôi đã mời anh ta tới một nhà hàng. Nhìn người ăn xin đầu tóc bù xù và áo quần lếch thếch như nhiều người sống ngoài đường phố, lang thang từ chỗ này sang chỗ khác. Ông chủ nhà hàng không muốn người này có mặt ở đó và tìm cách bảo anh ta đi đi. Anh bạn của tôi đã cố gắng làm ngược lại thái độ nhẫn tâm đó, nhưng người ăn xin đã bỏ đi. Anh bạn tôi đuổi theo anh ta, nhưng khi anh bạn chạy ra ngoài thì không thấy người ăn xin đâu hết, ngó trái ngó phải cũng chẳng thấy anh ta ở đâu. Tính từ lúc người ăn xin rời cửa hiệu thì mới chỉ có một phút thôi. Anh bạn trẻ của tôi tin rằng người đàn ông đó là Đức Giêsu Kitô hoặc là một thiên thần. Vì thế sau khi đọc bài suy niệm của Anh Raniero, kết luận mà ngài rút tỉa ra đã đưa câu chuyện này vào trọng tâm và tôi đã hiểu câu chuyện một cách tốt hơn.
Những người phung cùi hôm nay là ai? Trang web của Tổ Chức Y Tế Thế Giới (WHO) nói với chúng ta rằng: trong năm 2007, hầu như hiện nay có tới 225.000 người phung cùi trên thế giới. Những loại thuốc tân tiến đã giảm thiểu một cách rộng rãi sự xuất hiện của bệnh phung cùi hoặc tại Mỹ còn gọi là Bệnh Han-sen, và phung cùi không còn một căn bệnh gây chết người nữa. Trong phạm vi lời Thánh Phanxicô dạy, chúng ta phải bao gồm chung cả "những người trần trụi, đói khổ, và bị thương tích" thành một hạng người, tất cả những ai đang đau khổ vì những căn bệnh đe dọa tới tính mạng và dễ lây lan, cũng như những người bị bần cùng hóa, chẳng hạn như những người sống tại Dafur và tại những khu vực khác giống như thế trên thế giới. Đó là những người bị quên lãng trên quy mô lớn, những người là một con số thống kê trong tấm biểu đồ nào đó. Tuy nhiên, sẽ nguy hiểm khi gộp chung một lượng người đông đảo như thế, dù thế nào đi nữa, vào thành một hạng người - vấn đề là con số quá đông đến mức không ai làm gì để giúp đỡ họ. Thật không may, có một số tổ chức trợ giúp theo những cách làm nhỏ lẻ này, bằng cách đem tới và phân phát thực phẩm, thuốc men ...vv. Nếu chúng ta yêu mến Thiên Chúa, thì tình yêu của chúng ta đối với những người phung cùi ngày nay sẽ đủ lớn để giúp cho họ được ăn, được mặc và cư xử với họ như những người bình đẳng. Đó là cách thức của người Phan sinh.
Năm 1996, tôi sống một năm tại Cincinnati, bang Ohio. Tôi đang tìm hiểu xem phải chăng mình muốn trở thành một tập sinh Dòng anh em hèn mọn. Theo đường hướng chung liên quan tới việc phục vụ người nghèo, tại thành phố đó, tôi đã được giới thiệu với Cookie Vegelpohl, một phụ nữ có nhiều năng lực đang điều hành một trong những tổ chức là "Our Daily Bread" (soup kitchen) tại khu vực này, đặc biệt nơi khu vực nổi tiếng như tại quận "Over the Rhine". Những bếp ăn này được tài trợ phần nào bới một tổ chức có tên gọi là "Liên hiệp Công giáo vì Người Nghèo" ("Catholics United for the Poor"), lần đầu tiên họ cố gắng tài trợ là vào năm 1985, hơn 20 năm sau đó, họ vẫn còn tài trợ. Hàng trăm thành phố tại Mỹ có những bếp ăn phục vụ người nghèo. Ngay cả tại Vero Beach, Florida, nơi tôi sống, chúng tôi có tổ chức "The Source" - một phương tiện phục vụ người nghèo. Có những người nghèo không có lấy một cái giường hoặc một căn nhà để ngủ, ở khắp nơi, và với cơn khủng hoảng về nhà ở hiện thời xảy ra tại Mỹ càng làm cho tình trạng thêm tồi tệ hơn.
Chúng ta có nghĩa vụ đối với những người bị thương tích, bệnh tật, không nhà không cửa và đói khổ, không chỉ theo nghĩa mục vụ, nhưng còn bằng cách làm cho những người khác ý thức được nhu cầu phải làm một điều gì đó cho những con người tốt lành này. Khi họ thiếu thốn, không phải là lúc để chỉ ra những nguyên nhân có thể đã gây ra tình trạng của họ, nhưng là để hành động. Người ta thường phản ứng một cách tiêu cực đối với những người vô gia cư. Họ làm như chuyện đó có vẻ là do lỗi của những người vô gia cư này. Không, đó không phải là trường hợp ở đây. Anh chị có nghĩ rằng họ không muốn có nhà cửa hay sao? Trong suy nghĩ thực sự của họ, không ai lại không muốn có nhà có cửa.
Việc sống dựa vào một thu nhập ổn định, có thể giới hạn tôi làm một điều gì đó trong lãnh vực này. Nhưng tôi làm một điều gì đó, một điều gì đó mà mọi người có thể làm được - tôi đi tới Sam's (một cửa hiệu giảm giá kiểu hàng tồn kho) và tôi lấy những thứ thực phẩm đóng hộp hoặc loại ngũ cốc ăn sáng với giá khoảng 10 đồng, một tháng một lần, và đem tới cho Ban "Tông Đồ Cho Người Hàng Xóm Láng Giềng" ("Neighborhood Apostolate") của giáo xứ chúng tôi, Ban này trực tiếp giúp đỡ cho những người nghèo trong khu vực. Đó là "của ít lòng nhiều" của tôi nếu bạn muốn nói, tuy nhiên đấy là một điều gì đó!
Nếu tất cả chúng ta làm một điều gì đó, thì càng có nhiều người được ăn! Việc chi 10, 20, 50 đô la trong một tháng để mua thực phẩm cho người nghèo là một điều gì đó mà mọi người trong chúng ta có thể làm được! Hãy đi mua hàng và đưa trực tiếp cho một ban của nhà thờ, là nơi họ không giữ lại gì cho mình, để họ giúp đỡ cho người nghèo, - đưa tới cho những bếp ăn tại địa phương và ban bệ tương tự.
Những người vô gia cư cũng cần một chổ để nghỉ. Đó là một vấn đề gay go hơn. Thành phố New York có những nhà xưởng lớn (armories), được chế tạo tiện ích trong suốt thời gian lạnh nhất vào mùa đông cho những người vô gia cư, nhưng thậm chí cũng không đủ chỗ. Trong nhiều năm, tôi đã ngủ (thực tế như ở tu viện tại Massachusetts), mùa đông không có lò sưởi, nhưng chúng tôi có một cái chăn điện. Tôi thường thức dậy lúc 5 hoặc 6 giờ sáng và thời tiết là 38 độ F (khoảng hơn 1 độ C), trong phòng, vì thế tôi có một ý tưởng về cái lạnh là như thế nào ... và có những cơ hội chường mặt ra trước những môi trường 4 hoặc 5 độ F (âm dưới 0 độ C), tôi không thể nào hiểu được việc ngủ qua một đêm mà không có quần áo ngủ đặc biệt trong thời tiết lạnh căm như thế. Có lẽ không ai muốn như thế. Thậm chí không tập trung được một nỗ lực để làm cho người ta khỏi phải ở ngoài đường vào đêm khuya sao?
Đức Giêsu Kitô đã nói với chúng ta: "Ngươi phải yêu mến Đức Chúa, Thiên Chúa của ngươi, hết lòng, hết linh hồn và hết trí khôn ngươi. Đó là điều răn lớn nhất và điều răn đứng đầu. Còn điều răn thứ hai, cũng giống điều răn ấy, là: ngươi phải yêu người thân cận như chính mình" (Mt 23, 37-39). Nếu thực sự chúng ta yêu mến Chúa Giêsu, chúng ta có thể làm không ít chuyện cho những người phung cùi hôm nay, như Thánh Phanxicô đã làm cho những người phung cùi trong thời của ngài. Amen.
Ngày 22.01.2008
Suy tư của Anh Fred Schaeffer, SFO
Franciscan Reflections - www.ciofs.org
(chuyển ngữ: vptd)
- 16.11.2009 Những người khách không quen (9)
- 16.10.2009 Những người khách không quen (8)
- 14.09.2009 Đôi điều về giáo dục tính trung thực và tình cảm
- 17.08.2009 Đôi điều suy nghĩ...
- 10.08.2009 Tu sĩ là VIP hay VÍT
- 14.07.2009 Những người khách không quen (7)
- 07.07.2009 Những người khách không quen (6)
- 16.06.2009 Những người khách không quen (5)
- 16.05.2009 Những người khách không quen (4)
- 15.04.2009 Những người khách không quen (3)

