Tỉnh dòng Phanxicô Việt Nam

Những người mang quà tặng Phúc Âm

Friday, May 18th

Last update06:51:19 AM GMT

Hôm nay Ngôi Hai Thiên Chúa lại sinh ra

Nếu ngày 14-2 mỗi năm, ngày để người ta bày tỏ tình yêu cho nhau, được gọi là ngày Lễ Valentine, lễ tình yêu, thì ngày 25-12, ngày Thiên Chúa tỏ rõ tình yêu của Người cho chúng ta, hẳn phải được gọi là Lễ Super-Valentine, lễ “Siêu Tình Yêu”.Legiangsinh 2011

Trong bầu khí thân tình của những tấm thiệp mang theo những lời chúc tốt lành, và những món quà bày tỏ tình thương mến, chúng ta có điều kiện để nghĩ đến Tình Yêu của Thiên Chúa. Chúa Cha cũng gửi đến chúng ta lời chúc Merry Christmas, vì Hài Nhi Giêsu là Lời Yêu Thương của Người, và một món quà quý báu nhất, vì Hài Nhi Giêsu là Sự Sống vĩnh cửu ban cho nhân loại.

Ban cho chúng ta Người Con tên là “Giêsu” làm món quà cũng là lời chúc tuyệt diệu, muôn ngàn lần vô giá, Thiên Chúa đã ban tặng chính lòng dạ, chính bản thân của Người cho chúng ta. Người ban thế nào? “Hôm nay một Đấng Cứu độ đã sinh ra cho anh em trong thành vua Đavít, Người là Đấng Kitô Đức Chúa. Anh em cứ dấu này mà nhận ra Người: anh em sẽ gặp thấy một trẻ sơ sinh bọc tã, nằm trong máng cỏ” (Lc 2,11-12).

Bêlem là bước đầu của một Tình Yêu trân trọng những yếu tố làm nên con người và cuộc đời con người: Sinh ra làm một em bé, Ngôi Hai Thiên Chúa chấp nhận một cái chuồng lừa làm nơi trú ngụ, một cái máng cỏ làm nôi, quấn mình trong những tấm tã thô hèn, nhận lấy từng giọt sữa của người mẹ nhân loại, bằng lòng được ôm ẵm trong vòng tay con người. Noel là lễ mừng vị Thiên Chúa đến ngay trong tình trạng giới hạn và thấp hèn của con người, tượng trưng bằng cái chuồng lừa, cái máng cỏ, tấm tã, mà rón rén như sợ làm rạn vỡ con người quá mong manh, quá mỏng dòn. Noel quả là lễ mừng vị Thiên Chúa trân trọng con người, đến độ làm người như bất cứ người nào và tìm khẳng định quyền của con người trước cả quyền của Thiên Chúa.

Bêlem cũng là bước đầu của một Tình Yêu sống trọn cho con người: Đức Giêsu chính là Thiên Chúa say mê đi tìm từng con người, tìm tất cả mọi người. Người có trọn thì giờ cho mỗi một con người: Người có giờ cho giới lãnh đạo Do Thái giáo tự phụ, ngạo mạn; có giờ cho các môn đệ đầu óc tối tăm tối và ham mê danh vọng; cũng có giờ cho những con người bị đẩy ra bên lề xã hội, những kẻ phong cùi, những cô gái điếm, những người thu thuế, những người ngoại quốc, có giờ cho cả các em bé; Người có giờ cho những kẻ xử tử Người, cho cả một tử tội sắp chết. Noel đúng là lễ mừng vị Thiên Chúa say mê con người, say mê từng con người, trong một con người say mê Thiên Chúa không phút nào ngơi.

Bêlem cũng là bước đầu của một Tình Yêu chết cho con người, để con người được sống. Khi đi vào trần gian, Đức Giêsu bắt đầu đi dưới bóng thập giá, không phải là cây thánh giá uy nghi vươn cao trên nóc giáo đường mà đổ bóng xuống giáo xứ, mà là bắt đầu phải gánh lấy những dạng khác nhau của thập giá. Người sinh ra trong hoàn cảnh bần hàn cơ cực, có lẽ không phải là một hang đá, dù nhỏ bé, như thánh Phanxicô đã thực hiện vào năm 1223 tại Greccio, nhưng là hoàn cảnh tủi nhục, bị hắt hủi, vì hẳn là chiều tối hôm ấy, Giuse dẫn Maria đi từ quán trọ này sang quán trọ khác, những quán trọ người ta dựng vội vã chỉ để đón khách về đăng ký nhân khẩu dịp này có nơi trú ngụ ít ngày. Đến quán trọ nào, hai ông bà cũng chỉ nhận được một câu trả lời: “Hết chỗ !” Không phải là quán trọ đã kín chỗ; thánh Luca viết rõ: “Không có chỗ cho ông bà trong quá trọ” (Lc 2,7b). Chỉ không có chỗ cho những người nghèo này thôi! Hẳn là túng quá, Giuse đã phải đưa Maria ra phía sau một nhà trọ nào đó, chỗ đó luôn có một cái chái, có cây cột để buộc con lừa, và có một máng cỏ để cho lừa của khách ăn đêm. Tại đó, Maria đã sinh con! Trong những gian phòng ấm cúng, loài người cư ngụ, tại chái dành cho loài lừa, Con Thiên Chúa chào đời! Chưa phải là đã hết gian khổ. Giêsu bị vua Hêrôđê tìm giết. Thế là Người phải lưu lạc bên Ai-cập. Rồi Người sẽ phải sống đời lao động với những hy sinh tại Nadarét, sẽ phải trải qua những thất bại khi đi rao giảng Nước Thiên Chúa, và cuối cùng, bị phản bội, bị bỏ rơi… Quả thật, Noel là lễ mừng vị Thiên Chúa chấp nhận chết trên thập giá, để con người được sống.

Đấy, món quà của Thiên Chúa là thế đó! Một Hài Nhi bé bỏng được quấn tã và đặt nằm trong máng cỏ! Món quà quý giá vô ngần lại được gói trong lớp vỏ thô hèn! Đó là vì Thiên Chúa muốn cho những người nghèo cũng có thể đón nhận, và thật ra những kẻ nghèo hèn bé nhỏ mới đón nhận được. Do đó, món quà này không được ban cho vua Hêrôđê hay tổng trấn Philatô hoặc  thượng tế Kaipha hay Anna, mà lại được giới thiệu trước tiên cho các người chăn chiên, những người bị coi là phường vô đạo, quân trộm cắp: “Hôm nay Đấng Cứu Thế giáng sinh cho các ngươi” (Lc 2,11).

Noel có hay gì cho Thiên Chúa đâu, Thiên Chúa mà làm người, hay gì cho Thiên Chúa! trừ phi là vì Người đã bày tỏ được trọn vẹn tình yêu của Người. Nhưng Noel quá hay cho chúng ta, không phải là vì có cơ hội để trao quà nhận thiệp, làm máng cỏ xinh xinh và nghe những làn nhạc Giáng Sinh du dương. Noel thật hay cho chúng ta, vì nhờ đó chúng ta có lại được tất cả những gì mà tổ tông đã đánh mất. Hôm nay, chúng ta sẽ thưa gì với Thiên Chúa, Đấng đã yêu thương chúng ta đến độ ban tặng Người Con Một? Chúng ta sẽ thưa gì với Đức Giêsu, Con Thiên Chúa, Đấng đã chấp nhận đi vào trần gian sống kiếp con người? Chúng ta sẽ quyết tâm sống thế nào để suy tôn một vì Thiên Chúa toàn năng như thế trong sự khiêm nhường, và khiêm nhường như thế trong sự toàn năng? Chúng ta sẽ sống liên đới thế nào với anh chị em đồng loại, để xứng đáng với một vì Thiên Chúa đã sẵn sàng liên đới với loài người, thụ tạo thấp hèn?

Mầu nhiệm Nhập Thể, mầu nhiệm Giáng Sinh thật quá đẹp. Điều khó nhất không phải là tin rằng điều đó có thể xảy ra, nhưng là tin rằng điều đó đã xảy ra. Xin Chúa Ba Ngôi ban thêm đức tin cho tất cả chúng ta (x. Mc 9,24). Để chúng ta dám rời bỏ quán trọ ồn ào là đời sống chúng ta, mà đến với Hài Nhi Giêsu, bằng cách bước vào cái chuồng lừa ấy. Đi vào bên trong, chúng ta thấy lại được bầu trời, chúng ta gặp lại được niềm vui và sự bình an, chúng ta nhận được sự sống vĩnh cửu. Bước vào đó, chúng ta không bị lạc lõng, trái lại, chúng ta được tiếp đón, vì chính Thiên Chúa đã sinh ra cho chúng ta, để tìm lại chúng ta.

Phải chăng bi kịch vẫn còn xảy ra, là thế giới này chỉ là như một nhà hàng, tâm hồn chúng ta chỉ như một quán trọ tối hôm ấy, không còn chỗ nào cho Đức Maria, thánh Giuse và Đức Giêsu?

Dứt khoát phải làm sao để từ nay, tấn bi kịch ấy không xảy ra nơi chúng ta nữa.

Lễ Giáng Sinh đêm – Thủ Đức 2011

                                                 FX Vũ Phan Long, OFM